Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/508 lượt.
thấy trên cổ lạnh lẽo. Tại sao ngọt ngào lại vẫn mang theo đau đớn như vậy?
Nghiêm Diệu…
“Tịch Ngôn, anh không muốn giấu diếm em điều gì, chuyện của anh, anh sẽ không bao giờ giấu diếm anh!”
“Anh biết em sẽ không ghen, em có biết, hiện tại trong lòng anh chỉ có em không? Tịch Ngôn!”
Cả người tôi chấn động, khó chịu nhíu mi, không nói gì dựa vào đầu vai Nghiêm Diệu, trong lòng đau đớn đến tột cùng.
Nghiêm Diệu à, không cần, không cần như vậy nhìn em, em sợ, sợ em sẽ không khống chế được yêu anh.
Nghiêm Diệu!!
Hắn nhìn tôi thật lâu, vuốt ve khuôn mặt tôi, trong mắt đầy mê hoặc, còn có thứ tình cảm tôi không hiểu được.
“Lộ Tịch Ngôn!” Tiếng hắn ôn nhu lại xen lẫn hỗn loạn.
Hắn chậm rãi đến bên tai tôi nói “Đừng lừa dối anh…”
“Tịch Ngôn… Đừng lừa dối anh, anh tình nguyện em giết chết anh cũng được, chỉ cần đừng lừa dối anh!!!”
Là bạn hay là thù?
Những ngày sau đó tôi sống trong thấp thỏm lo âu, tôi phải nghĩ cách tìm hiểu hành tung của Nghiêm Dịch, nhưng, hình ảnh thâm tình của Nghiêm Diệu lúc chúng tôi đi thăm mộ Tâm Nghiên cứ lần này đến lần khác hiện lên trong đầu tôi, trong lòng càng ngày cảm giác áy náy càng nhiều, tôi lại không có nhiều thời gian để do dự, ông trời đã ép tôi phải đưa ra quyết định.
“Hàng đã chuyển đến phía Tây, Dịch ca định lúc nào xuất hàng?!” Tình cờ đi ngang qua thư phòng, tôi nhíu mi nhìn vào cánh cửa để ngỏ, có người đang nói chuyện cùng Nghiêm Diệu, tôi đến gần cánh cửa hơn, không hiểu sao hôm nay bọn họ lại sơ xuất như vậy, tôi nhìn theo dấu giày dính bùn trên mặt sàn, xem ra người này đến rất vội vàng, không cần nhìn vào trong tôi cũng có thể nhận ra âm thanh này – Trát Nhân. Kẻ từng biến mất một thời gian, cảnh sát rất để mắt đến hắn ta.
Hắn đã trở lại, như vậy có nghĩa là…
Hàng hóa? Là thuốc phiện sao?
Bởi vì vô tình phát hiện ra manh mối, lòng tôi vô cùng kích động, cảnh giác nhìn xung quanh, tôi nhẹ nhàng tiến đến sát cánh cửa.
Là Lộ Tịch Duy, tôi tuyệt đối không nhìn nhầm, Lí Thấm cẩn thận cất giữ ảnh chụp của Tịch Duy, tấm ảnh kia là tôi thấy cô ấy lấy ra từ dưới gối ngủ.
Đúng là Lộ Tịch Duy!
Cô ấy nhìn ảnh chụp, mắt bi thương, vụng trộm khóc.
Tôi nghĩ cơ hội đã đến, Lộ Tịch Duy, anh nhất định phải phù hộ em, khiến cho những người hại anh bị trừng phạt.
“Cô lại sao biết anh trai tôi?” Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm Lí Thấm hoảng sợ, không kịp trở tay, bàn tay cầm tấm ảnh của cô ấy bởi vì giật mình bà buông ra, tấm ảnh chậm rãi rơi xuống chân tôi. Tôi nhặt lên, chất vấn cô ấy “Cô biết Lộ Tịch Duy?”
Mặt Lí Thấm biến sắc, bối rối né tránh ánh mắt của tôi, tôi càng thêm chắc chắn suy nghĩ của mình là đúng, tiếp tục dùng khí thế bức người hỏi cô ấy “Cô nói đi, cô tại sao có ảnh chụp của anh trai tôi, hai người quen biêt nhau? Chẳng lẽ…”
“Tịch Ngôn, hãy tin tưởng tôi, tôi chỉ nhớ tới một người thôi, tôi tuyệt đối không có ác ý, mà cô… Cũng biết rõ rằng, chuyện đã qua không thể cứu vãn được!”
Không thể sao, cô biết không? Cô càng nói như vậy, tôi càng chắc chắn suy nghĩ của tôi.
“Được, tôi đi hỏi Nghiêm Diệu!” Tôi làm bộ định rời đi, Lí Thấm cuống quít đứng trước mặt tôi.
“Không được, Tịch Ngôn, cô sẽ không muốn biết sự thật đấy đâu!”
“Không muốn biết ư? Đó là anh trai tôi, cô biết đúng không? Biết anh trai tôi đã chết như nào đúng không? Tôi nói đến đây đã không khống chế được âm thanh run run, cô gái này, khẳng định cô ấy biết, biết hết tất cả sự thật.
Trong đầu tôi hiện tên ý tưởng, tôi nắm chặt lấy cánh tay cô ấy “Cô nói cho tôi biết, có phải hay không…. Có phải hay không cô cùng anh trai tôi…” Tôi nhìn cô ấy, cô ấy nhìn ảnh chụp, lại nhìn tôi.
“Có phải cô và anh trai tôi yêu nhau, cho nên Nghiêm Dịch… Cho nên Nghiêm Dịch…” Nhất định là như vậy, vì cô gái này, nên anh trai tôi khi ấy mới có bộ dạng cô đơn như vậy, bởi vì yêu thương cô gái này, hơn nữa phát hiện thân phận thật của anh trai tôi, cho nên Nghiêm Dịch đã giết anh ấy.
Giết Lộ Tịch Duy!
Giết…
“Tịch Ngôn, cô không được nói gì, cầu xin cô, coi như chuyện gì cũng không biết đi!” Lí Thấm đau khổ cầu xin tôi.
Không thể như vậy, tôi sao có thể giả bộ không biết gì.
“Anh ấy là anh trai tôi, là anh trai tôi. Nếu… Nếu cô thật sự yêu Lộ Tịch Dut, nên nói tất cả sự thật với tôi! Nói xong lời cuối cùng, tôi đã quên sạch kế hoạch ban đầu của mình, tôi chỉ biết, Lộ Tịch Duy là vì cô gái này mà chết, Lộ Tịch Duy yêu thương cô gái này, chuyện này thôi cũng đủ khiến tôi điên cuồng.
“Cô nói cho tôi biết, nói cho tôi biết đi!” Tôi muốn biết biết sự thật, biết tất cả sự thật.
“Lí thấm, cô hãy nói cho tôi biết, nói cho tôi biết!”
“Tịch Ngôn, đừng ép tôi, đừng như vậy!”
“Cô hãy nói cho tôi biết đi!”
“Thiếu gia, Lộ tiểu thư ở trên lầu!” Dưới lầu bỗng truyền lên tiếng nói làm cho chúng tôi im lặng, tôi sao có thể sơ xuất như vậy, quên mất nhiệm vụ của mình sao? Trước mặt, Lí Thấm nhanh chóng lau nước mắt, tiếng bước chân càng ngày càng gần, chúng tôi ăn ý nhìn nhau một cá