pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/500 lượt.

ới cậu ta.
“Thằng nhóc này, lúc tỉnh thì nghịch ngợm như con khỉ nhỏ vậy, lúc đang ngủ lại giống như thỏ con!” Hiệp Thịnh ôm Tiểu Tự đang ngủ ngon vào lòng, trên mặt là biểu hiện đau khổ, tôi cởi áo khoác cho Tiểu Đao, con bé này vẫn còn dư thừa sức lực, vui vẻ cầm một túi thức ăn đến bên hồ cho cá ăn.
Tôi thu hồi ánh mắt, quay lại nhìn thoáng qua khuôn mặt cười cười của Tiểu Tự.
“Thật sự rất vất vả!” Đỉnh đầu tôi vang lên tiếng thở dài “Một người mà phải trông hai đứa trẻ như vậy chắc sẽ chết mất!”
Tôi ngẩn người, ôm Tiểu Tự vào lòng, chậm rãi lắc đầu “Lúc sinh Tiểu Tự, tôi cảm thấy rất cả đều đáng giá!” Hy vọng, chỉ cần còn đứa bé đang nằm trong lòng này tôi vĩnh viễn có hy vọng sống thật tốt.
Tôi dùng sinh mệnh của con trai tôi để duy trì hy vọng sống của bản thân mình.
“Hiệp Thịnh, cho dù thể nào tôi cũng phải nói, trong khoảng thời gian này rất cảm ơn cậu, thật sự, cậu đã khiến cho tôi cảm nhận được cảm giác vui vẻ, cùng đấu võ mồm với cậu vui vẻ vô cùng!” Tôi nói chuyện đầy vẻ hằn học, ánh mắt nhẹ nhàng chợt tắt “Hiệp Thịnh, cậu là người tốt, nhất định sẽ khiến cho người con gái của mình hạnh phúc, có điều, cô gái kia không phải là tôi...!”
“Chuyện này quả thực..!” Hiệp Thịnh nghe tôi nói xong nói, tự giễu, lại ngẩng đầu nhìn tôi. Chua sót mở miệng, ánh mắt đầy bi thương “Nhưng làm sao bây giờ? Lộ Tịch Ngôn, tôi đã không có biện pháp buông tay em!”
“Tôi cũng không biết bắt đầu từ khi nào, nhưng hiện tại, tôi không thể không có em!”
“Lộ Tịch Ngôn!!!!”
Đứng trước cửa nhà Hiệp Thịnh, tôi sửa sang quần áo trên người một lần nữa, lại không biết cậu ta bên cạnh vẫn nhìn mình nãy giờ. Cậu ta hướng về phía tôi nhếch miệng cười cười, bàn tay ôm tôi nãy giờ buông ra ấn chuông cửa. Một lát sau, cửa mở ra, là một cô gái chưa khoảng hai mươi tuổi tràn đầy ngạo khí, đôi mắt kiểm tra tôi từ trên xuống dưới sau đó mới bớt căng thẳng một chút. Ngọt ngào nói một câu “Anh trai… Chị Tịch Ngôn!”
Tôi vẫn có chút ngượng ngùng, Hiệp Thịnh lại cười rất thoải mái.
Vừa vào cửa đã thấy một người phụ nữ trung niên đứng chờ, vừa nhìn thấy tôi bà cười đến mức mặt mày hớn hở, Hiệp Thịnh đẩy đẩy tay của tôi rồi gọi bà một tiếng “Mẹ!”
“Bác gái!” Tôi mới gọi một tiếng, mẹ Hiệp Thịnh đã tươi cười đi đến kéo tay tôi lại gần “Lại đây Tịch Ngôn, bác đã sớm nghe Thịnh Thịnh nhà ta nói đến cháu rồi, ta ở đây chỉ là người thừa mà thôi!” Bác gái rất nhiệt tình, tôi nghi hoặc nhìn Hiệp Thịnh, người nào đó vô tội nháy mắt mấy cái, thừa dịp ghé vào tai tôi nói nhỏ “Mẹ tôi vốn thích khoa trường! Có lẽ nghĩ tôi thích em rất lâu rồi!”
Tôi lườm cậu ta một cái, Hiệp Thịnh vẫn giữ nguyên nụ cười không tim không phổi, thản nhiên đi vào giữa phòng, đưa mắt nhìn xung quanh.
“Cha con vốn dĩ đang ở nhà, vừa nhận một cuộc điện thoại lại lập tức đi rồi!” Bác gái nói với Hiệp Thịnh, sau đó quay đầu nhìn tôi “Bố Thịnh Thịnh như vậy đấy, biết rõ hôm nay là ngày quan trọng, vậy mà cháu xem, nhận một cuộc điện thoại là đi liền, trước kia cũng vậy, lúc bác sinh Hiệp Thịnh ông ấy cũng không có ở bên canh. Mỗi ngày đều là mưa bom bão đạn.” Bác gái nói một hồi không nghỉ, nhưng nghe đến đoạn ngày trọng đại, trên mặt tôi không nhịn được xấu hổ.
Mà Hiệp Thịnh nãy giờ đứng một bên không biết tốt xấu còn thêm dầu vào lửa “Mẹ à, nói những chuyện vặt vãnh đấy làm gì, không đâu lại doạ con dâu chạy mất thì sao, mẹ cần chịu trách nhiệm đấy!”
“Hiệp Thịnh!” Bác gái lập tức thay tôi dạy dỗ cậu ta “Mẹ đang nói chuyện, con lại đi nói lung tung cái gì vậy?”
Sau đó cười với tôi nói tiếp “Ba Tịch Ngôn cũng là cảnh sát, chẳng phải con bé cũng từng trải qua tình huống này sao? Doạ cái gì mà doạ, mẹ có thể đem con dâu mình đuổi mất sao?” Một câu nói, lập tức xác nhận chuyện con dâu?
Tôi chỉ có thể nhận xét, bọn họ đích thực là mẹ con, phương thức tư duy giống hệt nhau.
“Anh trai, mẹ, nếu con là chị Tịch Ngôn chắc chắn sẽ không chịu gả về nhà mình đâu!” Một câu nói nữa, hai mẹ con lập tức quay mặt nhìn nhau cười.
“Ai da!” Hiểu Nguyệt cùng lúc bị hai người ném hạt dẻ vào đầu.
“Anh, mẹ!”
Tôi đứng một bên trợn mắt nhìn ba người họ mà chỉ biết há hốc mồm, dở khóc dở cười lắc đầu, người nhà này thật là…
Vì nhận được cuộc điện thoại kia, ba Hiệp Thịnh không về ăn cơm, chúng tôi ăn bữa tối xong liền chào bác gái rồi ra về.
Ra khỏi cửa, tôi vốn định lớn tiếng mắng chửi Hiệp Thịnh.
Hiệp Thịnh lại vui sướng khi tôi gặp hoạ “Thế nào? Bị mẹ của tôi khiến cho không chống đỡ nổi rồi sao?”
Tôi lườm cậu ta một cái, tất cả không phải đều do cậu ta châm ngòi sao.
“Chỉ có thể nói, các người đúng là người một nhà!” Tôi thẳng thắn nói, ngoài điểm quá nhiệt tình, mẹ Hiệp Thịnh quả thật khiến người khác cảm thấy rất thân thiết. Tôi cũng không quên âm thầm bổ xung, ở chung một nhà với bác gái cũng được lắm.
Nhưng cũng rất buồn cười… Tôi nghĩ rồi không nhịn được mà cười ra tiếng.
“Nghĩ cái gì vậy? Thì thầm, lại còn mặt mày hớn hở!” Hiệ Thịnh lẻn đến trước mặt tôi, hai tay chống nạnh, mặt đầy vẻ chế nhạo nhìn tôi.
“Muốn