Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/493 lượt.

ây chính là hậu quả của tối hôm qua.
Nghĩ đến điều này, tim tôi như chùng xuống, chìm sâu vào nơi mà tôi không thể với đến nữa. Chìm sâu vào vực sâu không đáy.
Tôi vẫn chờ đợi trong lo âu, đến sáng hôm sau Nghiêm Diệu vẫn không quay lại. tôi thật sự không thể tưởng tượng được, nếu Nghiêm Dịch gặp chuyện gì không may, với sự điện cuồng hiện tại không biết Nghiêm Diệu sẽ làm ra chuyện gì.
Tôi thật sự rất sợ hãi, sự sợ hãi như hoà vào không khía vờn quanh cơ thể tôi.
Mỗi một lần hít thở đều cảm thấy kinh hoàng.
Buổi chiều hôm đó, trong phòng cuối cùng cũng có mùi vị còn người.
Người này toi từng gặp qua, còn để lại ấn tượng sâu sắc. Tôi không thể nào quên được lần Nghiêm Diệu bắt cóc Tiểu Đao, khi đi vào biệt thự của anh, cô ta chạy về phía tôi cùng với tiếng khóc và biểu hiện kinh ngạc khi nhìn thấy tôi lúc ấy.
Lúc trước, tôi không biết vì sao cô gái xinh đẹp này lại biết tôi, nhưng lúc này, khi có thời gian để nhớ lại, tôi mới nhận ra cô ta.
“Nếu cô muốn rời khỏi đây thì tôi có thể giúp cô!” Cô ấy dường như rất vội vã, cũng có thể đơn giản là không muốn phí lời với tôi, trực tiếp nói một câu xúc tích.
“Cô đảm bảo sẽ không phí công vô ích?” Tôi cũng không có hứng thú về quan hệ giữa cô ta với Nghiêm Diệu, tôi chỉ để ý mình có thể chạy thoát hay không mà thôi.
Cô ta nhìn tôi nở nụ cười, ánh mắt nhìn tôi lúc này đã khác xưa “Tôi chỉ biết nếu cô hợp tác với tôi thì còn có cơ hội, nếu không phải tôi, tỷ lệ cô trốn thoát được bằng chính là bằng không!”
Tôi trầm mặc hồi lâu, cô ta nói rất đúng, tôi lúc này đúng là không còn con đường khác để lựa chọn nữa.
Có lẽ đó là một cơ hội, cơ hội cuối cùng của tôi.
Vì thế tôi nhìn thằng vào mắt cô ta “Được, tôi sẽ biến mất khỏi Nghiêm Diệu như cô mong muốn!”
Cô ta cười khẽ, ánh mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới, không giống vẻ lạnh lùng lúc bàn đầu liền nói “Có lẽ, sau này tôi cần phải tìm hiểu cô nhiều hơn!”
Tôi cười nhạo một tiếng “Nếu có cơ hội, cô cứ từ từ tìm hiểu tôi!”
Cô ta gật đầu cười nhạt “Chính là hai ngày này, đây là cơ hội cuối cùng của cô!” Cô ta xoay người nhanh chóng rời đi trước khi bị phát hiện.
Trong đầu tôi chợt loé lên một ý liền gọi cô ta lại, có chút vội vàng “Đợi một chút, tôi còn muốn cô giúp tôi một việc!”
Cô ta dừng lại, xoay người, đôi mắt màu rám náng thâm thuý chậm rãi ngước nhìn tôi…..



Chạy trốn


Chúng tôi thậm chí còn không biết tên nhau đã lập tức quyết định như vậy, mà không phải, chỉ có tôi không biết tên của cô ấy…
Nhưng yêu cầu của tôi cô ta cũng đã đồng ý rồi. Sau đó, khi đêm gần khuya Nghiêm Diệu rốt cuộc cũng trở về, cả người như bám đầy sương gió. Trên mặt anh là sự mệt mỏi vô tận.
Tôi lẳng lặng ngồi xuống sô pha nhìn anh, anh dường như mệt muốn chết vậy, ngồi xuống bên người tôi liền nhắm mắt lại một cách nặng nề, ngay cả một câu cũng không hề nói.
Phản ứng của anh lúc này khiến tôi có thể hít thở bình thường, ít nhất, Nghiêm Dịch cũng đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, nhưng anh ta nằm lâu như vậy lại đôi khi có nguy cơ gặp nguy hiểm bất thường, không biết đến bao giờ mới tỉnh lại.
Tôi nhẹ nhàng thở dài, người bên cạnh bỗng có chút động tĩnh, anh hỏi tôi “Em chưa ăn cơm?”
Hạ Khiên Dục từng nói, Nghiêm Diệu của ngày hôm nay chính là do một tay tôi tạo nên. Nêu không phải trước đây tôi lừa dối anh, liệu anh có trở nên điên cuồng như ngày hôm nay hay không.
Rốt cuộc là ai đúng ai sai, đây vốn là bài toán khó giải, vĩnh viễn không tìm thấy lời giải.
Đêm hôm đó, Nghiêm Diệu không hề động vào tôi, mà tôi cũng chỉ nằm bên nghe tiếng anh hít thở cả một đêm. Sáng sớm hôm sau, sau một đêm ngon giấc, Nghiêm Diệu tràn đầy tinh lực lập tức trở nên điên cuồng lao vào tôi, ánh sáng lúc hừng đông nửa mờ nửa tỏ, trong không gian lan truyền tiếng thở dốc của anh, chúng tôi như liều mạng để quấn lấy nhau, những giọt mồ hồi của anh rơi trên tay tôi uốn lượn thành những bông hoa xinh đẹp, tôi nhắm mắt lại, gắt gao ôm vòng qua lưng anh…
Mọi chuyện cuối cùng cũng trở lại bình yên, người bên cạnh đã thả lỏng vòng tay ôm tôi, tôi nhẹ nhàng xốc chăn đứng dậy, đi vào toilet, đóng cửa lại rồi mở vòi hoa sen, động tác hết sức rành mạch lưu loát, tôi ghé sát tai vào cửa, một lúc sau xác định người trên giường vẫn đang yên giấc, tôi nhẹ nhàng ấn chốt cửa, nhanh chóng buông tay rồi nuốt viên thuốc màu trắng xuống cổ.
Lúc tôi rửa mặt xong đi ra ngoài, Nghiêm Diệu đã tỉnh, anh đứng trước cửa sổ sát đất, quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh, nhưng bóng dáng anh lúc này khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc. Trong những giấc mơ trước đây của tôi đều có bóng dáng của anh lúc này, lẳng lặng đứng ở trước mặt tôi, tôi liền đến ôm anh từ phía sau, tay anh nhè nhàng đặt lên tay tôi, thực sự rất ấm áp… Chuyện này ngay cả trong mơ tôi cũng chưa từng thấy.
“Tối nay tôi sẽ không về, nếu có chuyện gì em có thể nói với Tiểu Ngư!” Cô gái dẫn tôi đến đây hẳn là tên Tiểu Ngư, tuy rằng chúng tôi trước giờ chưa từng nói chuyện mộ


XtGem Forum catalog