Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/473 lượt.
lo lắng nói “Cho thằng bé về phòng trước đã!” Cho dù phát sinh chuyện gì, tôi cũng không muốn con nhìn thấy.
Nhưng Nghiêm Diệu vẫn tỏ vẻ thờ ơ, tôi khẽ cắn môi “Thằng bé… sẽ không thể chấp nhận người mà nó sợ hãi!” Nói khéo như vậy, anh chắc chắn sẽ hiểu.
Quả nhiên, Nghiêm Diệu có chút thay đổi, quay sang nói với người vú nuôi “Vú nuôi, đưa thằng bé vào phòng!”
Một người phụ nữ trung niên đi tới, Tiểu Tự không chịu theo người lạ, nhất định ôm tôi, tôi an ủi nó “Đợi dì một chút, dì lên ngay thôi, con ngoan!”
Thằng bé nhìn tôi một lần, lại nhìn Nghiêm Diệu, một lúc sau mới không cam tâm gật đầu.
Bóng dáng thằng bé vừa biến mất ở góc cầu thang, tôi hít một hơi thật sâu nhìn người đàn ông trước mặt “Nói đi, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Nghiêm Diệu hừ lanh. Không thèm trả lời, chỉ nhìn tôi đầy thâm ý.
Tôi cười lạnh “Anh không nói cũng không sao, dù sao đến lúc nào đó anh cũng sẽ nói cho tôi biết sự thật, nếu không nói, làm sao có thể tra tấn tôi, làm sao có thể khiến tôi đau lòng?”
“Em thực sự rất thông minh, đáng tiếc, tất cả cùng chỉ dùng để đối phó với tôi!”
“Đúng vậy!”
Trước mặt, sắc mặt Nghiêm Diệu lập tức thay đổi. Con ngươi chậm rãi tích tụ lửa giận. Không sao cả, tôi đã quen rồi, đến cuối cùng cũng sẽ quay trở về thời điểm ban đầu, giày vò nhau cũng được, gài bẫy nhau cũng tốt.
Nếu không đủ kiên cường, tôi sao có thể đí tới ngày hôm nay!
Ai hận ai?
“Chỉ là tôi không nghĩ rằng ngay cả trẻ con anh cũng không buông tha, anh để thằng bé bị dây vào chuyện này, nếu… Nếu lúc đó Hiệp Thịnh không đến…” Nói được một nửa, tôi đã không thể nói nên lời nữa, nhớ tới khoảnh khắc ấy là trong lòng tôi không kiềm được sợ hãi, tôi không muốn nếm lại cảm giác này lần thứ hai!
“Không phải em coi tôi là loại cầm thú máu lạnh sao, chuyện này có gì khó tưởng tượng?”
“Đúng rồi. Sao có thể không tưởng tượng ra được!” Không ngờ được câu nói này chính miệng tôi nói ra lại chua sót đến thế. Tôi cúi đầu không dám nhìn anh, bàn tay vẫn để bên cạnh người nắm chặt. Một lúc lâu sau, tôi gằn lên từng tiếng “Nghiêm Diệu, anh biết không? Tại sao tôi lại không muốn cho Tiểu Tự biết ba ruột của nó là ai, bởi vì tôi không muốn nói với nó, rằng nó có một người ba bị điên!”
Không khí trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, ngay cả tiếng hô hấp cũng không thể nghe được.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, thẳng thắn đối mặt với Nghiêm Diệu, nhìn anh một cách bình tĩnh, nhìn đôi mắt anh lúc này chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương, anh không nói lời nào, thậm chí còn không thèm cử động.
“Tôi có thể về phòng?”
“Cứ tự nhiên!” Nghiêm Diệu ngồi xuống sô pha, hai chân vắt lên nhau, tư thế như một ông Vua đầy quyền lực, chẳng thèm nhìn đến tôi.
Tôi xoay người, bước đến cầu thang từng bước từng bước rời khỏi phòng khách.
Bỗng nhiên phía sau có tiếng người vang lên.
“Thật ra, có một điều, em nói sai rồi!”
Tôi dừng bước nhưng không xoay lại nhìn, tay vội vã chống lên lan can cầu thang.
“Nểu tôi sớm biết Tả Tự là con của tôi, tôi tuyệt đối không để thằng bé lọt vào tay Sơn Khẩu Lý Mĩ, tôi sẽ không để cho bất kỳ ai có thể uy hiếp tôi…”
Cho nên…?
“Chỉ cần động đến thằng bé, nhất định sẽ có thể uy hiếp em, nhưng em cũng nói đúng, điểm yếu của tôi trước giờ chưa từng thay đổi, chỉ có điều, bây giờ tôi sẽ đem yếu điểm đó nắm chặt trong lòng bàn tay, mọi việc khác có thể mặc kệ, tôi sẽ nói rõ ràng tôi là ai cho Tiểu Tự biết, Tịch Ngôn, nếu em làm cho tôi phật ý một lần nữa, tôi sẽ làm như vậy, muốn trách chỉ có thể trách, ba của nó quá yêu mẹ nó mà thôi!!!”
Cơ thể tôi không ngừng run lên, ngẩng đầu, tôi bất lực nhắm mắt lại.
Nghiêm Diệu… Chuyện giữa tôi và anh, có thể mãi mãi cũng không thể chấm dứt, chúng ta lúc này, cứ dây dưa với nhau một cách vô vị chỉ càng tăng thêm khoảng cách mà thôi.
Nhưng vẫn hơn thứ gọi là tình yêu!!! Ngày hôm sau, tôi ôm Tiểu Tự tỉnh lại trong lòng Nghiêm Diệu, nửa đêm đang nửa tỉnh nửa mơ bỗng giật mình, cảm giác được phía sau ấm áp.
Tôi không nhớ rõ anh vào từ lúc nào, lúc tôi ôm thằng bé đi ngủ anh vẫn chưa vào phòng.
Tôi rửa mặt đơn giản, chúng tôi được đưa lên một chiếc xe, trước khi đi tôi không quên nhắc nhở anh “Nhỡ kỹ lời hứa của anh với tôi!”
Anh từ chối cho ý kiến, chỉ cười cười xem đó là câu trả lời.
Tôi trầm ngâm một lúc lâu.
Xe chậm rãi chạy, tôi bắt đầu nhận ra con đường quen thuộc.
“Sau này… Chúng ta sẽ đi đâu?” Vẫn không nhịn được tò mò, tôi vốn không muốn quan tâm tới sau này, chỉ có điều lần này chúng tôi còn mang theo Tiểu Tự….
“Chuyện này em không cần biết, em còn có sự lựa chọn sao?” Nghiêm Diệu lạnh lùng trả lời tôi.
Tôi không hỏi lại, ôm lấy Tả Tự đang ngủ trong lòng, không nói gì nhìn thằng bé, xoa xoa đầu nó, cười nhẹ nhàng.
Xe dừng lại ở lưng chừng dốc núi hẻo lánh.
Chúng tôi đứng ở đỉnh núi, phía xa xa thấy một bóng người từ trên núi đi xuống. Tiểu Tự được giữ lại trong xe, như vậy cũng tốt, tôi không muốn thằng bé biết chuyện sắp xảy ra, bởi vì, ngay cả tôi c