Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Tác giả: NÁO NÁO

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1127 lượt.

hông ít nữ nhân phải cảm thán, nếu là người đẹp trai như vậy tới đón của mình thì tốt bao nhiêu nha.
Thường Mạn Mạn thở hỗn hển chạy về hướng của Trầm Lam Thiên. Thật kỳ quái, hôm nay tổng giám đốc thế nhưng lại không cưỡng bách cô cùng hắn dùng cơm, trước đây hắn vô cùng bá đạo yêu cầu cô dùng cơm với hắn, cô không nguyện ý, tính trẻ con của hắn liền bùng lên, giận dỗi không thèm ăn cơm.
“Học trưởng, thật xin lỗi, để cho anh phải chờ lâu.” Thường Mạn Mạn vừa xin lỗi vừa nói.
“Không sao, anh cũng vừa mới đến.” Nói xong, hắn cẩn thận lấy ra chiếc khăn tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán Thường Mạn Mạn.
Thường Mạn Mạn sửng sốt, nhưng cũng không quá để ý, chỉ nghĩ chẳng qua học trưởng vốn là một người tốt mà thôi.”Cám ơn.”
Trầm Lam Thiên thấy Mạn Mạn không cự tuyệt động tác của hắn, lòng tràn đầy vui vẻ, cô ấy không từ chối phải chăng vì cũng có một chút thích hắn ư.
Bạch Kiểu Thiên đang núp trong bóng tối, nhìn thấy được động tác của Trầm Lam Thiên, cặp mắt nguy hiểm của hắn liền híp lại, vậy mà Thường Mạn Mạn còn không phản kháng nữa chứ, càng khiến cho hắn giận dữ. Cô ấy thế nhưng lại dám vượt tường ngay trước mặt hắn.
“Đi thôi, em chắc cũng đói bụng rồi.” Hắn chu đáo mở cửa xe, để cho Thường Mạn Mạn ngồi xuống, sau thuận thế đóng cửa xe, đi vòng qua bên kia ngồi.
Cô gái nào nhìn thấy một màn này mà lại không hâm mộ cùng ghen tỵ với vận tốt của Thường Mạn Mạn cơ chứ, người như cô lại có thể tìm được một người bạn trai tốt như vậy, huống chi cô lại còn là một bà mẹ đơn thân (chưa lập gia đình), thật không biết Thường Mạn Mạn đã cho anh ta ăn cái bãi chó gì (đúng convert nha).
Bạch Kiểu Thiên nhìn họ đi xong, cũng lập tức leo lên xe thể thao của mình mà đuổi theo.
BẢO BỐI, SAO LẠI TRÙNG HỢP THẾ
Trầm Lam Thiên đưa Thường Mạn Mạn tới một cửa hàng đồ ăn Trung Quốc rất đẹp, hắn biết Thường Mạn Mạn không thích ăn đồ Tây. Đây là nơi hắn tốn rất nhiều thời gian mới tìm được, món ăn ở đây cũng rất ngon, Mạn Mạn nhất đinh sẽ rất thích.
Rất nhanh sau đấy, món ăn liền được dọn lên. Thường Mạn Mạn nhìn một bàn thức ăn toàn những món cô thích, nước miếng liền chảy ra.
Trầm Lam Thiên nhìn Mạn Mạn, hành động của cô một chút cũng không giả tạo, hắn rất cao hứng (vui vẻ), đã nhiều năm như vậy, Mạn Mạn vẫn cứ giống như một tiểu hài tử* không chút thay đổi, “Ha ha, em dùng thử xem, có ngon không?”
(*) : trẻ con, nhưng ta thấy để tiểu hài từ thì hay hơn
Thường Mạn Mạn dưới con mắt mong đợi của Trầm Lam Thiên, liền nếm các món ăn.
“Như thế nào? Có ngon không?” Nhìn vẻ mặt mong đợi của anh, cô cảm giác như đó là một việc rất quan trọng và khó khăn vậy.
“Cái này sao ” Thường Mạn Mạn cố ý kéo dài câu trả lời.
“Ăn không ngon sao?” Nhất thời, trên mặt hắn xuất hiện tia thất vọng.
Thường Mạn Mạn nhìn bộ dạng của học trưởng, liền không trêu chọc hắn nữa, “Món này cực kỳ ngon, học trưởng, anh quá tuyệt vời, sao anh lại có thể tìm được một nhà hàng tốt như vậy thế?”
Trầm Lam Thiên nhìn cô, tâm tình trong nháy mắt từ đáy cốc liền bay đến tận chân trời.
“Em thật nghịch ngợm.” Nói xong, hắn liền yêu thương vuốt nhẹ một cái nơi cánh mũi của Mạn Mạn.
Thường Mạn Mạn chỉ cười vui.
Mới vừa vào phòng ăn, Bạch Kiểu Thiên liền thấy một màn thâm tinh như vậy, quả thật hắn rất tức giận, hận không thể đi đến xốc lên chiếc bàn ăn của họ. Hắn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm tình một chút, sau liền đi tới nơi của hai người kia.
“Bảo bối, trùng hợp như thế, làm sao em lại ở chỗ này.” Bạch Kiểu Thiên vào thời điểm Thường Mạn Mạn còn chưa kịp phản ứng, liền hạ một nụ hôn xuống môi cô, còn ôm chặt bả vai cô, sau liền từ từ ngồi xuống bên cạnh cô. Như muốn nói lên mối quan hệ “không thể phủ nhận” giữa hai người
“A ” Thường Mạn Mạn nhất thời không phản ứng kịp, chỉ có thể nhìn chẳm chằm Bạch Kiểu Thiên.
Sắc mặt Trầm Lam Thiên trở nên khó coi, hắn nhìn khung cảnh trước mặt, sau, hai bàn tay ở dưới bàn liền lặng lẽ nắm chặt lại.
“Tổng, tổng giám đốc làm sao anh lại ở chỗ này.” Thường Mạn Mạn có chút khiếp sợ nói.
“Bảo bối, sao em lại còn gọi anh là Tổng Giám Đốc, anh không phải đã dặn em phải gọi anh là Thiên sao?” Bạch Kiểu Thiên bất mãn nhìn Thường Mạn Mạn.
Gương mặt Thường Mạn Mạn chợt đỏ lên, thất lễ mà né tránh ánh mắt của hắn.
“Vị này là?” Bạch Kiểu Thiên nhìn Trầm Lam Thiên sau nhìn Thường Mạn Mạn. Trong giọng nói có chút cắn răng nghiến lợi, chẳng qua là Thường Mạn Mạn không nghe được, mà Trầm Lam Thiên lại nghe được rất rõ ràng, xem ra người này cùng Mạn Mạn có mối quan hệ không bình thường, mình là không phải là lại trễ một bước chứ. Trầm Lam Thiên có chút không cam lòng.
“A, vị này là học trưởng của em, học trưởng, vị này là Tổng Giám Đốc của công ty em” Thường Mạn Mạn nhanh chóng giới thiệu.
Bạch Kiểu Thiên nhíu mày, đối với cách Mạn Mạn giới thiệu hắn rất ư là bất mãn.
Mà Trầm Lam Thiên đối với cách giới thiệu của cô dành cho Bạch Kiểu Thiên, tâm tình liền trở nên rất tốt, xem ra Mạn Mạn đối với người này cũng không phải là “đặc biệt thích”, mình còn