Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3748 lượt.
thứ thuốc quỷ gì.
A. . . . . .
Trong lòng nhẹ giọng cười, nhưng thái độ cũng chỉ khẽ nhúc nhích, một dạng như cũ lạnh như băng.
"Hổ Phách!" Mặc Tử Hàn tầm mắt dời đi, thanh âm như cũ lạnh lùng.
"Dạ, điện hạ!" Hổ Phách cùng Trân Châu một dạng, cung kính khẽ cúi đầu.
"Cậu theo tôi ra ngoài!" Mặc Tử Hàn lạnh lùng nói xong, chân liền bước ra, sải bước đi ra cửa phòng bệnh.
"Dạ!" Hổ Phách trả lời , đi theo anh.
Gian phòng cũng chỉ còn hai người Trân Châu cùng Kim Hâm .
Hai mắt Trân Châu lạnh lùng nhìn về phía Kim Hâm, nhẹ giọng mở miệng, châm chọc nói "Không nghĩ tới anh cũng có lúc bị người khác đánh bại, hơn nữa còn là bị phụ nữ đánh bại!"
"Cái này kỳ lạ lắm sao? Trước kia lúc luyện tập cùng đại thiếu gia, tôi chưa bao giờ thắng qua đại thiếu gia!" thời điểm Kim Hâm nói ra những lời này, đột nhiên thức tỉnh.
Khi anh cùng Phương Lam giao thủ, vẫn cảm thấy động tác của cô rất quen thuộc, hiện tại anh rốt cuộc cũng nghĩ ra, mỗi một cái động tác của cô ta đều giống với đại thiếu gia, chẳng lẽ võ công của cô ta cũng là đại thiếu gia dạy? Hai người bọn họ rốt cuộc là quan hệ gì ?
"Đại thiếu gia. . . . . ." Trân Châu gọi, khóe miệng hờ hững khẽ nâng lên, "Xác thực, anh ta thật rất lợi hại!"
Anh ta là loại đàn ông mà không người nào có thể tưởng tượng ra được, loại sợ hãi đối với người đàn ông đó cũng không ai có thể tưởng tượng ra được.
. . . . . .
Ngoài phòng bệnh
Mặc Tử Hàn đi ra khỏi phòng bệnh liền trực tiếp đi tới một góc không người, Hổ Phách theo sát phía sau.
Chợt, hai chân Mặc Tử Hàn dừng lại, hờ hững xoay người.
Hổ Phách lập tức cúi đầu.
"Chuyện tôi để cho cậu điều tra , tra như thế nào rồi ?" Mặc Tử Hàn lạnh giọng hỏi.
"Hồi điện hạ, tạm thời vẫn chưa có tìm được trái tim tưng xứng với tiểu thiếu gia !" Hổ Phách trả lời.
"Chưa ?" Chân mày Mặc Tử Hàn đột nhiên nhíu lên, hơi giận nói " Trên thế giới có nhiều người như vậy , coi như là loại máu hiếm thấy cũng không thể không có lấy một người có trái tim tưng xứng với của Thiên Tân, cậu có cẩn thận tìm cho tôi hay không? Tôi đã nói rồi, bất kể là bệnh nặng, sắp chết, hoặc là còn sống khỏe mạnh, đều phải tìm đến cho tôi !"
"Hồi điện hạ, thật sự tôi có làm theo ý của ngài phân phó đã cẩn thận điều tra, nhưng thật sự đến bây giờ vẫn không có tìm được người có trái tim thích hợp với thiếu gia, hơn nữa phải làm phẫu thuật đổi tim có rất nhiều vần đề, không chỉ là loại máu , còn có. . . . . ."
"Tôi không cần biết !" Mặc Tử Hàn cắt đứt lời của anh ta, lạnh lùng ra lệnh, "Tôi không cần biết còn có vấn đề gì, tóm lại phải tìm cho tôi, nhất định phải sớm tìm ra cho tôi !"
"Dạ!" Hổ Phách cúi đầu lĩnh mệnh.
"Còn có. . . . . ." Mặc Tử Hàn mở miệng lần nữa, trong mắt cảnh cáo, "Chuyện này không cho phép cậu nói cho người khác biết , tôi muốn bí mật tiến hành!"
"Dạ!"
"Đi xuống đi!"
"Dạ!"
Hổ Phách lập tức xoay người sải bước rời đi, Mặc Tử Hàn cao ngạo đứng tại chỗ, cau mày thật sâu thở dài một cái.
Tại sao phải khó khăn như vậy? Chẳng qua là tìm một trái tim tương xứng với Thiên Tân mà thôi, tại sao lại không tìm được đây? Trên thế giới có thiên thiên vạn vạn người, chẳng lẽ cũng không có một người có thể cứu Thiên Tân sao?
Anh sẽ không buông tha, anh tuyệt đối sẽ không buông tha, cho dù bị Tử Thất Thất ghét, bị cô căm hận đi chăng nữa, anh vẫn khư khư cố chấp muốn chữa khỏi bệnh của Thiên Tân, anh nhất định phải cho Thiên Tân khỏe mạnh, nhất định phải!
Chỉ là chuyện thay đổi càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phức tạp.
Tử Thất Thất rốt cuộc cùng Mặc Thâm Dạ có quan hệ như thế nào? Anh có nên cẩn thận điều tra không ? Hay là trực tiếp đi hỏi Tử Thất Thất đây? Hoặc là trầm mặc lựa chọn tin tưởng cô?
"Đáng chết!" Anh phiền lòng mắng, chân mày co lại không cách nào thả lỏng ra .
※※※
Vào đêm
Sau bữa cơm tối
Mặc Thiên Tân nghe lời bản thân mình tự trở về phòng nghỉ ngơi, Tử Thất Thất cũng trở về phòng của mình, theo thói quen đi tới bên cửa sổ, nhìn trời càng lúc càng tối .
Lại một ngày nữa trôi qua , ngày sinh nhật của Thiên Tân càng đến gần . Nếu theo tư tưởng của người bình thường, nhất định cũng rất trông mong sinh nhật của con trai mình chứ? Bởi vì đó là ngày lễ tượng trưng cho cậu lớn thêm một tuổi, ngày rất vui vẻ, nhưng hiện tại thực sự cô không muốn ngày đó đến , bởi vì ngày đó là ngày bác sĩ phán định tử hình cho Thiên Tân. Nếu như một ngày có 48 giờ hoặc có 72 giờ là tốt nhất, như vậy ngày đó sẽ chậm đến, thì có thể cho Thiên Tân sống lâu hơn một chút , thế nhưng đây là định luật vĩnh viễn bất biến, cô lại có thể nói đổi liền đổi hay sao?
Chết ai cũng sẽ có, ai cũng đều phải trải qua, chỉ là. . . . . . Cô hi vọng Thiên Tân có thể chết sau cô, không phải đi trước cô.
Ở trên thế giới này, có sự đau khổ nào có thể so với việc người đầu bạc tiễn người đầu xanh? Còn có đau lòng nào bằng việc không thể nhìn con của mình khỏe mạnh lớn lên, đau xót nào bằng nhìn con của chính mình bị bệnh tật hành hạ, mà mình lại bó tay hết cách cứu chữa? Trên thế giới rộng