XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3684 lượt.

tử bọn họ thời gian chung đụng cũng không nhiều, nhưng từ lúc hắn biết cha mình hắn đã rất thích cha, hơn nữa rất ưa thích, mà bây giờ cha hắn cũng rất thích hắn, vô cùng thích vô cùng thích hắn, cho nên hắn cảm thấy thật vui vẻ, có cha có mẹ yêu thương, có mẹ Tiểu Lam thích hắn, có bác thích. . . . . . Có thể được nhiều người thích như vậy, hắn cảm thấy cuộc sống của mình giống như một bầu trời đầy sao, vô cùng hạnh phúc, tựa như hắn bây giờ, muốn ngồi dậy cũng không có hơi sức, nói liên tục mấy câu đã cảm thấy rất mệt mỏi.
"Cha!" Hắn trở tay cầm tay cha, nhưng là tay của hắn quá nhỏ, chỉ có thể nắm được ba ngón tay của cha. Hắn nhìn cha, nhìn ánh mắt thương yêu của ch, sau đó hắn nhẹ nhàng lắc đầu một cái, lại nói, "Coi như là như vậy, con cũng sẽ không làm giải phẫu!"
Biểu tình của Mặc tử Hàn đột nhiên thay đổi, sau đó mỉm cười nói, "Cha biết rõ rồi !"
Biết?
Mặc Thiên Tân nhìn khuôn mặt của hắn, hắn cười rất tự nhiên, cười rất dịu dàng, nhưng cũng bởi vì quá tự nhiên, quá dịu dàng, cho nên làm cho lòng của hắn vô cùng bất an.
"Cha. . . . . ."
"Con không cần phải nói!" Mặc tử hàn cắt đứt lời của hắn, nói, "Con vừa mới tỉnh lại, nhất định rất mệt, không bằng con hãy nghỉ ngơi đi, ta bảo mẹ con vào với con, mẹ con nhất định có rất nhiều lời muốn nói với con, con chờ một chút!" Mặc tử hàn nói xong, liền lập tức đứng lên đi ra, không cho hắn cơ hội nói chuyện.
Mặc Thiên Tân nhìn bóng lưng của hắn, chân mày nhíu lại.
Mặc dù trong miệng hắn nói biết rồi, nhưng trong lòng của hắn vẫn muốn làm phẫu thuật cho con trai của mình, bây giờ đã không người nào có thể khuyên được hắn, hắn đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi.
"Cha. . . . . ." Hắn nhẹ giọng kêu, khuôn mặt thống khổ u sầu.

Ngoài cửa phòng bệnh
Tử Thất Thất cô đơn đứng ở cửa phòng, trên mặt vô cùng bi thương, cô vừa dùng khăn lau mặt, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại nhưng không thể che giấu đôi mắt sưng đỏ vì khóc nhiều.
"Rắc rắc!"
Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Mặc tử hàn từ bên trong phòng đi ra, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn cô.
Tử Thất Thấtcúi mặt, né tránh tầm mắt của hắn.
Mặc tử hàn đi tới trước mặt cô, mặc dù trong lòng tức giận, nhưng hắn lại khẩn trương ôm cô vào lòng, ôm thật chặt, dùng sức ôm cô, cảm thụ thân thể mềm mại cùng nhiệt độ ấm áp của cô.
"Thất Thất. . . . . ." Hắn nhẹ nhàng nói.
Tử Thất Thất trợn to hai mắt, khiếp sợ sửng sốt, bên tai. . . . . . Từ từ truyền đến giọngnói ôn nhu của hắn.
"Anh yêu em. . . . . . Anh thật sự thực vô cùng yêu em, cho nên. . . . . . Tha thứ anh. . . . . . Bất kể anh đã làm sai điều gì chuyện, en đều tha thứ cho anh. . . . . . Em nhất định phải tha thứ anh. . . . . . Được không?"
Tử Thất Thất nghe lời của hắn, giọng nói của hắn vô cùng đau đớn, trái tim đột nhiên cũng cảm thấy đau đớn.
Đôi tay từ từ ôm lấy hắn, sau đó từ từ kiễng chân, tiến lại gần hắn, nhẹ giọng nói, "Nếu như anh thật làm như vậy, em nhất định sẽ không tha thứ anh, chỉ là em cũng sẽ không tha thứ cho mình. . . . . . hãy để cho hai chúng ta cùng nhau thống khổ đi!"






Ba người thích hợp . . . . . Bọn họ là. . . . . . !
Cùng nhau thống khổ?
Cô muốn cùng hắn gánh trên lưng tội nghiệp này sao?
Hai tay Mặc Tử Hàn từ từ nắm chặt, đem cô ôm thật chặt, bàn tay đè ót cô, để cho mặt cô dựa vào lồng ngực của mình.
"Tử Thất Thất. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ."
"Em hỏi anh ở đâu?"
『 Anh không có nghĩa vụ báo cáo với em, anh ở nơi nào chứ? 』
Chân mày Mặc Tử Hàn nhíu sâu, bàn tay dùng sức nắm chặt điện thoại di động, sau đó lạnh lùng lại hỏi, "Phương Lam ở tại bên cạnh anh sao?"
『 Cô ấy ở đây! 』
"Gọi cô ấy nghe điện thoại!"
『 này. . . . . . Sợ rằng không được! 』
"Tại sao?"
『 nguyên nhân anh không thể nói cho em biết, tóm lại cô ấy không thể nghe điện thoại, nếu em có chuyện gì, cứ nói với anh, anh giúp em chuyển lời! 』
Hốc mắt hẹp dài của Mặc Tử Hàn hơi nheo lại, mặt đầy lửa giận, mở miệng ra lệnh, "Em có việc gấp tìm cô, anh nói cô ấy, mười lăm phút sau, gặp ở thư phòng Mặc gia!"
『Này. . . . . . 』
Mặc Thâm Dạ còn chưa nói hết, Mặc Tử Hàn liền lập tức cúp điện thoại, tăng nhanh dưới chân, ra khỏi cửa chính bệnh viện.
. . . . . .
Mười lăm phút sau
Biệt thự Mặc gia
Thư phòng lầu hai
Mặc Tử Hàn ngồi bên bàn đọc sách, hai mắt nhìn chằm chằm cửa phòng, một tay đặt lên bàn, ngón trỏ nhịp lên xuống, gõ bàn gỗ, phát ra thanh âm "Đông. . . . . . Đông. . . . . . Đông. . . . . .".
Chân mày hắn theo mỗi tiếng trầm vang càng cau chặt một phần, mặt mũi cũng theo tiếng gõ khổ sở một phần. Rốt cuộc phải làm cách nào mới có thể khiến Phương Lam mở miệng? Mặc dù lời nói của Tử Thất Thất ở bệnh viện giống như đã ngầm đồng ý, nhưng nợ máu đối với cô quá mức nặng nề, hắn không thể để cô mở miệng khuyên Phương Lam, chuyện này nhất định phải giấu cô, hắn muốn tự mình nghĩ biện pháp. . . . . . Có thể giảm bớt một phần cảm giác tội lỗi cho cô liền giảm bớt một phần, bởi vì cô và h