Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3673 lượt.
ê cố ý dừng lại, mặt đắc ý nói, "Nếu như tôi nói, muốn cậu nhường lại vị trí lão đại, như vậy cậu. . . . . ." Hắn muốn nói lại thôi, khóe miệng khiêu khích nâng lên.
Hai mắt Mặc Tử Hàn trong nháy mắt phun ra lửa giận giết chóc, đôi tay càng thêm dùng sức nắm chặt, khiến cho giữa khớp xương phát ra thanh âm "Khanh khách".
Chung Khuê khoái trá nhìn hắn tức giận, tiếp tục thêm dầu vào lửa mà nói, "Thế nào? Không bỏ được? Xem ra địa vị con trai cậu ở trong lòng của cậu, so ra kém xa cái ghế lão đại cao cao tịa thượng kia?"
"Ông. . . . . ." Mặc Tử Hàn tức giận mở miệng, nhưng là lý trí lại áp chế thanh âm của hắn, cũng áp chế lửa giận của mình, cuối cùng hắn chỉ có thể cắn răng nghiến lợi nói, "Có phải hay không chỉ cần tôi đáp ứng ông, ông sẽ giao Tuyết Minh cho tôi?"
"Cái này sao. . . . . ."
Việc lớn không tốt rồi. . . . . . không thấy Thiên Tân đâu cả!
Chung Khuê lộ ra nụ cười giảo hoạt, hắn cố ý thả chậm tốc độ, khoan thai mà nói, "Nếu như cậu thật có thành ý, tôi nghĩ tôi cũng nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời vừa lòng."
"Được!" Mặc Tử Hàn hạ quyết tâm, nhìn chằm chằm hắn nói, "Tôi đáp ứng ông!"
Chung Khuê trên lộ ra vẻ mặt được như ý.
"Chậm đã!"
Mặc Thâm Dạ chú ý tới ánh mắt của hắn, tiến lên một bước che đi Phương Lam, cắt đứt tầm mắt của Chung Khuê.
"Tôi nói này chú Chung, tuổi của chú cũng không nhỏ, coi như tặng vị trí trùm xã hội đen cho chú, chú cũng không ngồi được mấy năm chứ? Hơn nữa vị trí nguyên lão ba đời chú làm thư thái như vậy, hẳn cũng không muốn chỗ ngồi khổ cực kia nữa chứ? Còn có một quan trọng nhất, chú phải nghe rõ cho tôi, Tuyết Minh là người tôi cứu về, tôi chỉ để anh ta ở tạm chỗ chú mà thôi, anh ta cũng không phải người của chú, chú không có quyền tạm giữ anh ta, mặt khác tôi tặng chú một câu nói. . . . . . Đừng làm những việc dư thừa nữa, kết quả chú chỉ lãng phí thì giờ mà thôi!"
Chung Khuê nghe vậy lại càng tức giận.
Quả nhiên không thuyết phục người đàn ông này trước, cho dù lấy được vị trí trùm xã hội đen cũng vô ích. Mục đích của hắn là để cho hắn ta ngồi lên chỗ ngồi này, mà không phải mình đi ngồi, nhưng hắn ta lần nào cũng giúp đỡ đứa em trai vô năng này, rốt cuộc là tại sao? Rốt cuộc có biện pháp gì có thể khiến ý chí chiến đấu của hắn ta bốc cháy, có biện pháp gì có thể khiến hắn ta trở mặt thành thù với đứa em trai vô năng này?
Chợt, tầm mắt của hắn nhìn qua thân thể hắn ta, nhìn Phương Lam núp ở phía sau, hai mắt trợn to, trong lòng âm thầm vui mừng.
Động tác vừa rồi của hắn ta là muốn ngăn cản tầm mắt hắn nhìn cô gái này, hắn ta là đang bảo vệ cô ta, hành động như vậy của hắn ta rất khả nghi rồi, lại cẩn thận suy nghĩ tới lần trước đụng phải hắn ta ở thang máy tiệc rượu của Bách gia, vẻ mặt nóng nảy, ngôn ngữ hốt hoảng của hắn ta, còn có cả bộ dáng tức giận, đều là tâm tình cực kỳ hiếm thấy, chẳng lẽ. . . . . . Cô gái này. . . . . . Đối với hắn ta mà nói vô cùng quan trọng?
"A. . . . . ." Hắn đột nhiên cười một tiếng.
Mặc Thâm Dạ và Mặc Tử Hàn kinh ngạc nhìn hắn, không hiểu nụ cười có hàm nghĩa gì.
"Cháu nói không sai, cho dù cậu ta nhường vị trí trùm xã hội đen cho chú, chú cũng không dùng được, kết quả cũng chỉ là lãng phí thì giờ, thật đúng là muốn cám ơn cháu đã nhắc nhở, làm cho chú đại triệt đại ngộ (hiểu được rõ ràng, cặn kẽ). Được rồi, vậy đưa Tuyết Minh cho mấy người, mấy người muốn thế nào thì thế đó đi, tôi mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi trước, mấy người cứ tùy tiện!" Chung Khuê cười nhạt, liền xoay người đi lên lầu.
Mặc Thâm Dạ và Mặc Tử Hàn cau mày nhìn bóng lưng của hắn ta.
Cái lão hồ ly này cư nhiên thu tay lại hả ? Hắn ta lại muốn giở trò gì rồi sao? Nếu như không phải là lại nghĩ đến kế sách gì tốt hơn, hắn ta vừa rồi cũng sẽ không cười vui vẻ như vậy, nụ cười kia giống như là tìm được bảo bối gì đó, giống như là phát hiện ra chuyện thú vị gì đó. Hắn ta rốt cuộc lại muốn như thế nào?
"Tốt lắm, chuyện cũng giải quyết, hai người cũng không cần nghi thần nghi quỷ nữa, tóm lại bây giờ nguy cơ coi như là giải trừ, chuyện sau này thì sau này nghĩ, bởi vì cái gọi là: binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản, không có bước chẳng qua đi ngưỡng cửa, cũng không có vấn đề không giải quyết được, cho nên tổng kết lại chính là một câu nói. . . . . . Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng!" Phương Lam đột nhiên trấn an, muốn bình phủ thấp thỏm trong lòng bọn họ.
"Không sai, cưng à em nói rất có lý, tới, phải thưởng cho em!" Mặc Thâm Dạ cười hì hì nói xong, liền đưa tới môi mình.
"Anh đi chết đi!" Phương Lam một đấm giơ lên, đánh tới mặt của hắn.
Thật may là Mặc Thâm Dạ thân thủ bén nhạy, kịp thời lùi đầu về sau, bằng không khuôn mặt đẹp trai mê chết người không đền mạng này của hắn, sẽ phải gặp họa.
"Này, em lại dám đánh mặt anh? Em có biết nếu gương mặt này của anh mà hốc hác, em sẽ bị trời phạt đấy!" Mặc Thâm Dạ oán trách.
"Trời phạt? Chuyện cười, em đây là vì dân trừ hại!"
"Cái gì? Trừ hại?"
"Không sai, anh cái tên đạ