Tình Nhân Bé Nhỏ Của Tổng Tài Xấu Xa
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3593 lượt.
huynh đệ bọn hắn, cô càng không muốn can thiệp vào.
"Thế nào? Phải suy tính lâu như vậy sao? Cô không làm được?" Chung Khuê mở miệng cười khẽ.
Tử Thất Thất đứng thẳng không khuất phục, "Xem ra việc đàm phán của chúng ta không có biện pháp tiếp tục, tốt nhất tôi nên trở về!" Nói xong, cô lập tức xoay người.
Chung Khuê nhìn theo bóng lưng cô, lạnh lùng nói, "Hôm nay cô có thể thoát nhưng ngày mai thì không. Vốn dĩ ta muốn dùng phương thức dịu dàng nhất để giữ cô lại đây một thời gian, nhưng bây giờ dường như . . . . . ta cần phải dùng biện pháp mạnh xin cô ở lại mới được!" Từ “xin”, hắn cố ý nói với thanh âm cực mạnh.
Tử Thất Thất đưa lưng về phía hắn cười khẽ, sau đó nói, "Tốt, tôi thật muốn xem ông sẽ dùng thủ đoạn gì tới bắt cóc tôi!"
Nói xong, cô liền sải bước ra cửa thư phòng.
"Rầm ——" một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bị đóng sầm.
Đồng thời, cặp mắt hung ác nhìn cô, hắn đột nhiên đứng lên, tay cầm cây ba tong dùng sức hất mạnh trong nháy mắt, trên bàn tất cả mọi thứ rơi xối xả xuống đất thành một đống hỗn độn.
"Tiểu nha đầu đáng ghét, dám tới đây uy hiếp ta, cô thật là to gan!" Hắn tức giận gầm nhẹ, lửa giận ngút trời.
Lúc này!
"Reng reng reng . . . . reng reng reng. . . . . ."
Chuông điện thoại trong túi vang lên, hắn cau mày lấy ra, thấy số người gọi tức giận tăng lên gấp bội. Hắn dùng lực đè xuống phím kết nối.
『 Alo. . . . . . Thật xin lỗi, tôi có chút mạo phạm, kính xin Lão Nhân Gia tha thứ cho tôi tuổi trẻ không hiểu chuyện, chẳng qua tôi quên một câu rất quan trọng nhất định phải nói cho ngài, đó chính là. . . . . .sự thực tôi tuyệt nhiên không có ăn loại thuốc độc đó. . . . . . Tất cả chỉ là lừa gạt ông mà thôi! Ha ha ha ha 』
"Ngươi nói cái gì?" Chung Khuê thịnh nộ.
『 Ai chọt ta bằng cái gì thì ta đâm lại bằng cái ấy, tôi học được từ ông đấy ha ha ha 』
Tên tôi là Vũ Chi Húc. . . . . . có nghĩa là “mưa trong nắng”
Giọng nói đầy khiêu khích của Tử Thất Thất khiến cho Chung Khuê trừng lớn hai mắt lửa giận sôi lên sung sục
Học được từ hắn?
Tiểu nha đầu thối, dám khiêu khích hắn?
Đáng chết!
『 Những điều cần nói tôi đã nói xong. Hôm nay rất cảm ơn lời mời của ông, tôi thật vinh dự. Ha ha ha bái bai! 』
Mười phút sau
Tử Thất Thất trở lại bên đường, đứng bên cạnh chiếc Bentley , nhìn như Hỏa Diễm vẫn còn hôn mê. Khá ổn, hắn không có tỉnh lại, chỉ là đã qua gần ba giờ rồi, hắn sẽ không có chuyện gì chứ? Nếu như không may hắn hôn mê một ngày một đêm, cô không hề muốn đứng ở đây cả ngày đâu nha?
Chợt có chút lo lắng, nhưng không thể làm gì khác hơn là đứng đợi hắn tỉnh lại.
Mặt trời lặn!
Trời bắt đầu tối dần, thời điểm sáu giờ mà Mặc Tử Hàn định ra đã sắp tới, chợt. . . . . .
Hoa Diêm đang nằm ở ghế sau, khẽ giật giật chân mày , hai mắt từ từ mở ra. Hắn ngồi bật dậy, sửng sốt nhìn cô
Gặp được phu nhân chạy trốn rồi!
"Cốc, cốc, cốc!"
Nghe tiếng gõ cửa xe, hắn lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, Tử Thất Thất mỉm cười nhìn hắn, còn giơ tay vẫy vẫy hắn.
Phu nhân?
Cô vẫn còn ở đây?
Hỏa Diễm khiếp sợ lần nữa, hơi sửng sốt, sau đó lập tức mở cửa xe đi xuống, cúi đầu lo sợ “ Phu nhân”
"Chúng ta đi nhanh một chút đi, thời gian không còn nhiều!" Tử Thất Thất nói xong, liền lập tức chui vào xe, vội vội vàng vàng ngồi xuống.
Hỏa Diễm nghi hoặc nhìn cô muốn hỏi một chút, nhưng lời ra đến khóe miệng rồi lại lập tức nuốt xuống. Hắn nhíu mày, dùng sức đóng cửa xe, sau đó liếc mắt nhìn bầu trời bao la lúc hoàng hôn thật đẹp.
Mặt trời đã lặn rồi hả ?
Vậy hắn ít nhất cũng hôn mê bốn năm giờ, trong thời gian này, phu nhân đã đi đâu? Đã làm gì? Tại sao chuốc mê hắn? Tại sao rời đi lại trở về?
Hắn nên làm gì đây? Phải hỏi như thế nào?
Khuôn mặt nặng nề, hỏa Diễm ngồi trở lại ghế lái, khởi động máy và chạy thẳng về nhà
Bên trong xe
Tử Thất Thất đột nhiên nhẹ giọng mở miệng.
“ Anh nhất định tò mò muốn biết tôi đã đi đâu ,có đúng hay không?" Cô hỏi.
"Vâng!" Hỏa Diễm trả lời.
"Vậy sao ngay lúc đầu anh không hỏi? Hơn nữa tại sao một câu nói đều không nói?" Cô lại hỏi.
"Bởi vì nếu như phu nhân muốn nhất định sẽ nói, còn nếu người không có ý định nói, tôi có hỏi cũng không có tác dụng gì cả. Với lại, trách nhiệm của tôi là bảo vệ phu nhân, đem tất cả mọi hành tung của người báo cáo với lão gia, tôi không có quyền chất vấn phu nhân." Một lần nữa, hắn lạnh giọng trả lời.
Tử Thất Thất nhìn sau lưng hắn, đầu tiên là hơi trầm mặc mấy giây, sau đó mới lên tiếng: "Anh sẽ đem chuyện ta mất tích tố cáo với Mặc Tử Hàn?"
"văng!"
"Nếu tôi thỉnh cầu anh đừng nói với anh ấy, anh có thể giúp tôi hay không?"
"Thật xin lỗi, tôi chỉ trung thành với lão gia!"
"Vậy ý của anh là, vô luận như thế nào anh cũng sẽ đem chuyện ta mất tích nói với Mặc Tử Hàn, kể cả việc uy hiếp anh, đe dọa anh, bức bách anh, anh cũng sẽ không nghe lời của tôi, đúng không?"
"Vâng!" Hỏa Diễm kiên định trả lời.
"Haizzzzaaa. . . . . ." Tử Thất Thất thở dà