Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3145 lượt.

ất hơi mờ, nghẹn ngào nói, "Bách Hiên, anh làm sao vậy? Anh đừng làm em sợ. . . . . . Bách Hiên. . . . . . Bách Hiên. . . . . . Tỉnh a. . . . . ."
"Hiên nhi ——"
Bách Mạc Lệ đột nhiên kêu to một tiếng, hất tay Bách Vân Sơn, lệ rơi đầy mặt xông lại, cô đẩy thân thể Tử Thất Thất, hai đầu gối quỳ trên mặt đất nhìn Bách Hiên không có nửa điểm tức giận.
"Hiên nhi con không thể chết được, con mở mắt nhìn mẹ, mẹ còn có rất nhiều lời muốn nói với con, con nhanh một chút tỉnh a, Hiên nhi, con trai của mẹ. . . . . . Con không thể chết. . . . . ." Cô vừa khóc thầm, vừa dùng sức lắc lắc thân thể Bách Hiên.
Thân thể Bách Hiên theo sức lực của cô mềm mại bãi động, cả người không có bất kỳ tiếng thở, nhịp tim, hô hấp, đều hoàn toàn dừng lại, giống như linh hồn đã bay khỏi.
Bách Vân Sơn đứng bên người Bách Mạc Lệ, nhìn con trai duy nhất chết trước mặt mình, nước mắt rốt cuộc không nhịn được rơi xuống, từng giọt từng giọt.
Mà Tử Thất Thất ngồi sững trên đất, si si ngốc ngốc nhìn Bách Hiên đã chết, trong óc nhớ lại lần đầu tiên cùng hắn gặp mặt, còn có ràng buộc nhiều năm như vậy. . . .
"Cô đã tỉnh?"
"Anh. . . . . . Là ai?"
"Tôi tên là Bách Hiên, là tôi đem cô từ biển cứu về , thật làm tôi sợ muốn chết, cho là cô không sống được rồi. . . . . ."
. . . . . .
"Thất Thất. . . . . ."
"Ừ?"
"Anh nhớ em nên biết, trong bảy năm anh vẫn luôn vui vẻ với em, thật ra chính xác mà nói, bảy năm trước giờ phút cứu em trở về, anh đã yêu em, cho nên. . . . . . Gả cho anh đi!"
. . . . . .
"Thất Thất. . . . . . Nếu như sau này mỗi ngày đều muốn em ở chung một chỗ với anh, em có cảm thấy ghét hay không?"
"Cũng sẽ không ghét, nhưng là. . . . . ."
"Như vậy. . . . . . Coi như không thích, cho dù không có biện pháp yêu anh cũng được, cho dù em đối với anh một chút tình cảm không có cũng được. . . . . . Em có thể vì loại cuộc sống an tĩnh này mà gả cho anh được hay không?"
. . . . . .
"Thất Thất. . . . . . Nếu như anh cưới người khác, em có thể có một chút thương tâm hay không? Có thể có một chút ghen tỵ hay không? Có thể có một chút hối hận hay không? Em sẽ có cảm giác như thế sao?"
". . . . . ."
"Thất Thất. . . . . . Em nói a. . . . . ."
. . . . . .
"Bắt đầu từ bây giờ. . . . . . Anh Bách Hiên chính thức buông đoạn cảm tình này đối với Tử Thất Thất, từ đó về sau, bất kể em thích người nào, anh đều thật lòng chúc phúc các em, tuyệt đối sẽ không làm trở ngại các em, mà đồng dạng. . . . . . Em cũng không thể can thiệp cảm tình của anh, bất kể anh sẽ không thích những phụ nữ khác, bất kể anh theo người nào kết hôn, đều cùng em Tử Thất Thất không có nửa điểm quan hệ, bắt đầu từ bây giờ. . . . . . Chúng ta sẽ trở thành bằng hữu bình thường, cực kỳ bình thường. . . . . . Bằng hữu bình thường!"
. . . . . .
"Thất Thất. . . . . . Anh yêu em. . . . . ."
. . . . . .
Bảy năm cùng hắn chung sống từng ly từng tý, trong nháy mắt ở trong đầu cô quay về, không ngừng phát ra, không ngừng quanh quẩn, mà hình ảnh kia rõ ràng, lại lần lượt xuất hiện trước mắt, cho dù hai mắt cô đã bị nước mắt mơ hồ nhìn không rõ bất kỳ vật gì, nhưng hình ảnh bảy năm tích lũy, lại rõ ràng hiện ra trước mắt.
"Không cần. . . . . ." Cô run rẩy thanh âm, nghẹn ngào nói, "Không cần. . . . . . Không cần chết. . . . . . Không cần. . . . . ."
Cô hốt hoảng muốn đứng lên, muốn gọi hắn tỉnh lại, nhưng thân thể yếu đuối, khi cô vừa đứng lên một nửa, đột nhiên mất đi trọng tâm, ngã xuống, nhưng khi thân thể cô lập tức va chạm mặt đất, một đôi có lực dịu dàng ôm lấy thân thể cô, đồng thời bên tai cô, nhẹ giọng lo lắng kêu, "Tử Thất Thất . . . . . ."
Nghe được thanh âm quen thuộc, trong nháy mắt, nước mắt càng chảy mãnh liệt, đôi tay cũng không tự giác nắm chặt tây trang Mặc Tử Hàn.
Tại sao trên thế giới sẽ có đàn ông ngu như vậy?
Cho đến thời khắc cuối cùng, lại còn nghĩ tới hạnh phúc của cô.
Cô nên làm cái gì mới phải?
Lấy cái bộ dáng bây giờ, hắn muốn báo đáp cái gì cũng vĩnh viễn đều không thể trả lại ân tình?
Bách Hiên. . . . . .
Nếu như trên cái thế giới này thật sự có kiếp sau, như vậy em nhất định thích anh, yêu anh, gả cho anh, một đời một kiếp bồi bạn với anh, không. . . . . . Như vậy còn chưa đủ, em muốn tam sinh tam thế, đời đời kiếp kiếp đều chỉ yêu anh, cho nên cả đời này, cho em phụ anh một lần. . . . . . Cũng chỉ có lần này. . . . . . Có được hay không?
Chợt, một luồn gió từ bên tai cô thổi qua, mang đến một thanh âm.
"Được!"
Bên tai giống như nghe được âm thanh trả lời của Bách Hiên , Tử Thất Thất kinh ngạc trợn to hai mắt, sau đó khổ sở cười, tiếp tục rơi xuống nước mắt trong suốt.
※※※※※※
※※※
Liên tiếp bảy ngày mưa dầm, nước mưa tí tách không ngừng, giống như thương tiếc Bách Hiên.
Biệt thự Mặc gia
Phòng ngủ lầu hai
Tử Thất Thất ngồi trên giường, hai mắt nhìn ngoài cửa sổ tối tăm là bầu trời bao la, trên mặt không có một nụ cười, giống như đem nụ cười cùng hỏa táng theo thân thể Bách Hiên, một khắc cuối cùng chôn cất tánh mạng hắn.
"Đông, đông, đông!


Ring ring