Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343131

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3131 lượt.

đến, tương lai của chúng ta không có ai biết rõ, cho nên tôi nghĩ tương lai của cô nhất định sẽ có nhiều chuyện tốt xuất hiện!" Tử Thất Thất dịu dàng nói, hướng về phía cô dịu dàng cười.
"Ừ, tôi biết rồi, yên tâm đi tôi sẽ không ngu ngốc đi tự sát giống mười năm trước nữa đâu !" Thủy Miểu bảo đảm.
"Vậy thì tốt!" Tử Thất Thất nói xong, liền từ bên giường đứng lên, sau đó hướng cửa phòng đi.
Thủy Miểu thấy cô đi đến cửa phòng, thấy cô vươn tay chuẩn bị mở cửa, sau đó cô cố tình chọn đúng thời điểm, đột nhiên mở miệng gọi cô "Phu nhân!"
Tử Thất Thất chuẩn bị mở cửa đột nhiên dừng tay lại, cô nghi ngờ xoay người, nhìn cô ấy nói "Thế nào? Còn có chuyện gì sao?"
"Còn có một việc, tôi muốn hỏi cô một chút, nhưng . . . . ." Cô ấp a ấp úng, tỏ ra bộ dạng do dự cùng phân vân.
"Chuyện gì thế?" Tử Thất Thất hỏi.
"Thật ra thì, tôi muốn hỏi cô một chuyện, vì muốn ở cùng một chỗ với điện hạ, có phải bất kỳ chuyện gì cô cũng có thể làm?"
". . . . . ." Tử Thất Thất đột nhiên trầm mặc.
"Sao cô lại không trả lời?"
"Bởi vì tôi không thể bảo đảm được sẽ làm bất cứ chuyện gì cho hắn, bởi vì tôi còn có rất nhiều điều phải suy nghĩ !" Tử Thất Thất nói xong, liền khẽ vuốt ve cái bụng nhô ra, sau đó cười cười trả lời "Chỉ là trong phạm vi khả năng tôi có thể làm, tôi sẽ đem hết sức có thể để làm, vì hắn làm bất cứ chuyện gì!"
"Đây chính là tình yên của cô đối với hắn ?"
"Đúng, đây chính là tình yêu của tôi, vừa nông cạn lại vừa nồng đậm !"
"Vậy cô có bao giờ nghĩ tới chuyện tại sao cho đến bây giớ điện hạ cũng chưa có chính thức kết hôn với cô?"
Tử Thất Thất đột nhiên sửng sốt.
Đúng rồi!
Ba tháng trước kia, hắn có nói qua sau hai tháng rưỡi nữa sẽ kết hôn, nhưng bây giờ cũng đã qua ba tháng rồi, tại sao hắn lại không nhắc đến chuyện này nữa, cô vốn cho là hắn bởi vì chuyện của Bách Hiên, nhưng khi nghe Thủy Miểu nhắc đến, cô lại cảm thấy, trong chuyện này giống như đang có nguyên nhân gì đó muốn giấu giếm cô.
Sẽ là gì chứ?
"Tôi có nghĩ qua, nhưng tôi lại không tìm ra nguyên nhân!" Tử Thất Thất trả lời.
"Vậy sao cô không tự mình đi hỏi hắn vậy?"
"Hắn có nói cho tôi biết không?"
"Nếu như cô chân chân thật thật hỏi hắn, tôi nghĩ hắn sẽ nói cho cô biết, nhưng nếu như hắn không nói cho cô biết, thì cô có thể đến đây tìm tôi, tôi sẽ nói cho cô biết nguyên nhân!" Thủy Miểu mỉm cười.
"Cô biết nguyên nhân?" Tử Thất Thất kinh ngạc.
"Tôi là người ở trong hắc đạo, tại sao lại không biết chứ?"
"Vậy. . . . . ."
"Lời của tôi chỉ tới đây thôi, tôi cảm thấy nên để chính miệng của điện hạ nói cho cô biết sẽ tốt hơn! Phu nhân thật xin lỗi, đã nói lời thừa thải với cô, xin cô đi thong thả!" Thủy Miểu nói xong, liền uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách, rõ ràng không muốn nói thêm nữa.
Tử Thất Thất hiểu ý của cô, cũng không có hỏi nhiều, liền đem cửa phòng mở ra, đi ra khỏi phòng.
"Rắc rắc!"
Thời điểm cửa phòng đóng lại, trên mặt Thủy Miểu dịu dàng và thiện lương trong nháy mắt liền biến mất, khóe miệng từ từ gợi lên nụ cười tà ác.
※※※
Đi ra khỏi phòng của Thủy Miểu, Tử Thất Thất liền trực tiếp đi lên lầu hai, thời điểm mới vừa vào đến phòng của mình, liền nhìn thấy Mặc Tử Hàn đã đứng ở trong phòng, bộ dáng lo lắng cau mày, nhưng thời điểm hắn thấy cô, khuôn mặt nóng nảy của hắn lập tức chuyển đổi, hắn sải bước vội vã đi tới cửa nói "Nãy giờ em đi đâu vậy ? Anh chỉ cùng Kim Hâm nói chuyện một lát, làm sao cũng không thấy bóng của em rồi vậy ? Làm anh lo lắng !"
"Em ngồi ở vườn hoa một lát thôi !" Tử Thất Thất trả lời.
"Vườn hoa? Nhưng anh và Kim Hâm đã đi tìm, nếu như em ở vườn hoa thì . . . . . ."
"Nôn. . . . . Nôn. . . . ." Tử Thất Thất muốn dời đi sự hoài nghi của hắn, lập tức giả bộ ói.






Điều kiện để trở thành hắc đạo phu nhân là . . . giết người!
"Nôn. . . . . ."
"Em sao vậy?" Mặc Tử Hàn vội vàng dìu cô "Lại muốn ói sao? Rất khó chịu sao ? Có cần gọi bác sĩ tới xem không?"
"Em không có. . . . . . Nôn. . . . . . Nôn. . . . . . Không có sao. . . . . ." Kỹ thuật diển xuất của Tử Thất Thất giống như thật , hơn nữa dùng tay của mình che kín nửa gương mặt, làm cho hắn càng khó phân biệt thiệt giả.
Mặc Tử Hàn lo lắng nhìn cô , hiện tại hắn mới biết việc phụ nữ mang thai là phiền phức rắc rối cỡ nào, mới vừa vặn ăn một ít thức ăn , lại lập tức buồn nôn , mặc dù buồn nôn , nhưng lại không nôn ra được , phần lớn cũng là nôn ọe mà thôi , hơn nữa còn phải cẩn thận cái này , cẩn thận cái kia , không thể lạnh , càng không thể nhiệt , nhất là thân thể của cô mới vừa trải qua tổn thương , vất vả lắm mới từ từ khôi phục lại , cho nên càng phải cẩn thận chăm sóc . Mỗi lần nghĩ đến những chuyện này, hắn sẽ liên tưởng đến bảy năm trước, khi đó cô đều giống như vậy thì có thể sống được đến giờ sao?
Tử Thất Thất khẽ quay đầu nhìn mặt của hắn , trong đầu vẫn nghĩ đến lời Thủy Miểu đã nói , vẫn luôn để ở trong lòng , cũng rất hiếu kỳ, cho nên. . . . . .
"Mặc Tử Hàn ? Anh đã ngủ chưa?" Cô