XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343122

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3122 lượt.

rước khi chết sẽ nói cho cô biết một tin tức tốt, kẻ thù giết cha mẹ cô. . . . . . Đang ở trước mắt cô!"
Cái gì?
Ở trước mắt của cô?
Tử Thất Thất khiếp sợ, mắt trợn to, đồng thời chỉ nghe"Đùng ——" một tiếng súng vang lên, đầu Thủy Miểu bị viên đạn xỏ xuyên qua, giống như hình ảnh Tuyết Minh trước kia, huyệt Thái Dương trong nháy mắt bạo phá, máu trong nháy mắt vẩy ra ngoài, mà hai mắt ả dữ tợn trợn to, cả người cũng không có lực té ở trên cỏ.
Ả thật ra thì rất rõ ràng, mình cùng Bách Hiên phải không giống nhau, mà Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn cũng là không đồng dạng như vậy.
Tử Thất Thất có thể vì Bách Hiên thương tâm rơi lệ, sẽ vì hắn mà khắc in thật sâu trong lòng , vĩnh vĩnh viễn viễn tưởng niệm hắn, nhưng Mặc Tử Hàn cùng ả không giống nhau, coi như ả vì hắn mà chết, hắn cũng sẽ không vì ả khóc thút thít, hơn nữa sẽ rất nhanh quên mất ả, đắm chìm trong hạnh phúc riêng mình, ả không nên như vậy. . . . . . Ả không cần ở trong ký ức của hắn chỉ đảm nhiệm một khách qua đường, ả muốn cho hắn thật sâu nhớ ả, vĩnh vĩnh viễn viễn nhớ ả, cho nên ả lựa chọn dùng loại phương thức này kết thúc đời mình, ả lựa chọn dùng cách để hắn hận ả, vĩnh vĩnh viễn viễn nhớ ả, đem lấy ả khắc sâu trong tim của hắn. . . . . .
Ông chủ. . . . . . Tôi thích ông nhất . . . . . .
Ngàn vạn lần không được quên toii . . . . .
Hận tôi đi. . . . . .
Dùng sức hận tôi đi. . . . . .
Sau đó. . . . . .
Đem tôi vĩnh viễn ghi tạc trong lòng của ông. . . . . .
Đây chính là tâm nguyện lớn nhất của Thủy Miểu tôi!
Tử Thất Thất khiếp sợ nhìn thi thể Thủy Miểu, hai chân mềm nhũn, liền ngã ngồi trên bãi cỏ.
" Thất Thất!" Mặc Tử Hàn lập tức chạy tới bên cạnh cô, cũng quỳ một chân trên đất muốn đỡ cô dậy.
Nhưng trong đầu Tử Thất Thất đột nhiên vang lên câu nói cuối cùng của Thủy Miểu, hai mắt không tự chủ chuyển dời đến mặt Mặc Tử Hàn, sau đó si ngốc mà nói, "Kẻ thù giết cha mẹ em. . . . . . Đang ở trước mắt của em. . . . . . Cô ấy nói. . . . . . Là anh sao? Là anh. . . . . . Giết chết cha mẹ của em sao?"






Chất vấn lần cuối, câu trả lời của anh là!
Mặc Tử Hàn nghe tiếng đứt quãng của cô, bỗng trầm mặc không đáp.
Tử Thất Thất nhìn đôi môi mím chặt của hắn, cô cứ chờ, chờ, chờ thật lâu, nhưng hắn vẫn không nói gì cả.
Tại sao không trả lời cô?
Tại sao không phủ nhận?
Hắn tại sao một câu cũng không nói?
Là chấp nhận ư?
Thật sự là hắn sao?
Nếu như không phải, vậy thì phủ nhận đi, cho dù thật sự là hắn, cũng xin anh hãy mau phủ nhận đi mà!
Trong mắt Tử Thất Thất tràn đầy nước mắt, nhưng quật cường không rơi xuống, cô từ từ thả cánh tay Mặc Tử Hàn ra, sau đó loạng choạng miễn cưỡng đứng lên. Đôi mắt nhìn thi thể Thủy Miểu đã không còn sự sống, nhìn cô ta chết mà không nhắm được mắt, bỗng nhắm mắt lại rồi chuyển bước tới cửa chính.
Mặc Tử Hàn nhìn bóng lưng cô, bối rối đứng lên muốn đuổi theo cô nhưng cước bộ lại đột nhiên dừng lại, sau đó nắm chặt tay.
Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!
Hắn không ngừng mắng trong lòng, không ngừng phát tiết, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thi thể Thủy Miểu, muốn giết cô ta thêm một lần, mười lần, thậm chí là muốn quất vào thi thể cô ta để mà tiết hận.
Nên làm cái gì bây giờ? Vì cớ gì lại phát triển tới bước này? Tại sao hạnh phúc từng mất đi rồi có được, lại một lần nữa như những hạt cát trong tay hắn, càng cố níu kéo thì lại càng trôi nhanh hơn?
Tại sao?
※※※
Một tiếng sau
Trong phòng ngủ lầu hai
Tử Thất Thất đứng bên giường, nhìn bác sĩ kiểm tra cho Mặc Thiên Tân, Mặc Tử Hàn đứng ở bên cạnh cô, nghiêng đầu nhìn gương mặt cô tái nhợt, lo lắng đến thân thể cô, nhưng hắn không cách nào mở miệng quan tâm cô, không cách nào dùng đôi tay của mình ôm lấy thân thể run rẩy của cô để mà an ủi.
Bỗng, hai tay bác sĩ rốt cục rời khỏi thân thể Mặc Thiên Tân, đứng thẳng dậy xoay người đối mặt với Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn.
"Bác sĩ, như thế nào? Thiên Tân nó không có sao chứ?" Tử Thất Thất lập tức tiến lên, khẩn trương hỏi.
Bác sĩ nhíu chặt mày, vừa định mở miệng liền thấy Mặc Tử Hàn đứng phía sau Tử Thất Thất lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, hắn lập tức tươi cười, khẽ nói, "Phu nhân cô yên tâm đi, thân thể tiểu thiếu gia không có vấn đề gì cả, trái tim cũng rất khỏe mạnh, có thể là di chứng sau khi phẫu thuật, không nghiêm trọng lắm, chỉ cần để cậu ấy nghỉ ngơi nhiều một chút là được!"
"Có thật không? Nó thật không có chuyện gì?" Tử Thất Thất bối rối hỏi.
"Thật sự không có chuyện gì!" Bác sĩ mỉm cười gật đầu với cô.
Tử Thất Thất liền yên tâm, sau đó lập tức tới bên giường, nhìn gương mặt ngủ say của Mặc Thiên Tân.
Lúc này, Mặc Tử Hàn đưa mắt ra hiệu với bác sĩ, hai người yên lặng đi ra ngoài.
. . . . . .
Ngoài cửa phòng
Đôi mắt lạnh như băng của Mặc Tử Hàn nhìn khuôn mặt trầm trọng của bác sĩ, nói, "Bệnh tình Thiên Tân rốt cuộc như thế nào?"
"Thân thể tiểu thiếu gia bỗng sinh ra hiện tượng bài xích trái tim, rõ ràng cho tới nay rất bình thường, mỗi tuần