Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3073 lượt.
r>Ngoài cửa phòng
Kim Hâm, Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu, ba người cùng đứng ở cửa phòng, thời điểm trông thấy Mặc Tử Hàn đi ra khỏi phòng, bọn họ cùng cung kính khom lưng chào, cùng đồng thanh nói:
"Điện hạ!"
Hai mắt Mặc Tử Hàn lạnh như băng nhìn ba người bọn họ lạnh lùng nói "Truyền lệnh của tôi xuống, bắt đầu từ hôm nay, Mặc gia cùng Chung Khuê chính thức tuyên chiến, Chung Khuê chính thức trở thành kẻ thù của chúng ta, chỉ cần ai đi theo hắn, đều là kẻ thù của Mặc Tử Hàn, đều nằm trong danh sách những người cần tiêu diệt của Mặc Tử Hàn tôi, hãy giúp tôi chuyển cáo đến Chung Khuê, tôi nhất định sẽ khiến hắn chết ở trong tay của tôi!"
"Dạ!"
Ba người đồng thanh trả lời.
Hai mắt của Mặc Tử Hàn lạnh như băng trong nháy mắt chuyển thành khát máu, đằng đằng sát khí cùng căm hận và tức giận.
Tất cả mọi chuyện đều là do lão hồ ly này gây ra, chính ông ấy đã khiến cuộc sống của hắn rối tinh rối mù, chính ông ấy đã khiến hắn mất đi tất cả, chính ông ấy đã khiến hắn mất đi Tử Thất Thất, mất đi vật trân quý nhất, hắn muốn ông ấy phải trả giá, trả lại món nợ này.
Bây giờ hắn cũng không cần phải thoát khỏi cái thế giới đen tối đầy bóng tối địa ngục này nữa, hắn mất đi Tử Thất Thất, coi như đã mất đi ánh sáng, cho nên. . . . . . Hắn sẽ dùng cái bóng tối địa ngục này để khiến lão hồ ly kia thống khổ, sẽ dùng vị trí đầu rồng quý trọng kia để cho hắn đau khổ mà chết.
Phải giết hắn! Phải giết hắn! Nhất định phải giết người đàn ông này!
Trong lòng hắn đang không ngừng niệm, hai tay của hắn cũng kích động nắm chặt thành nắm đấm.
Bắt đầu từ hôm nay. . . . . . Hãy để cho hắn lâm vào cái địa ngục thật sâu này thôi. . . . . . Cho đến khi hắn tìm được Tử Thất Thất mới thôi. . . . . .
※※※
Chuông trạch
Thư phòng lầu hai
Chung Khuê ngồi ở bàn đọc sách khuôn mặt rất nặng nề, khóa chặt giữa trán là một vết nhăn thật sâu, sắc mặt của hắn vô cùng khó coi, quá khứ ung dung đã sớm mất đi.
Từ ngày từ địa lao trở về, hắn không có cách nào liên lạc với Mặc Thâm Dạ, cũng không cách nào liên lạc được với Vũ Chi Húc. Đây là lần đầu tiên hắn mất liên lạc với bọn họ, hơn nữa Tử Thất Thất cùng Phương Lam đều biến mất, bọn họ giống như bốc hơi khỏi trái đất vậy, bất luận phái bao nhiên người đi tìm, cũng không tìm thấy bóng dáng của bọn họ.
Bọn họ rốt cuộc đã đi đâu?
"Cốc, cốc, cốc!"
Cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, hai mắt của hắn lạnh như băng nhìn về phía cửa phòng.
"Vào đi!"
Cửa phòng được mở ra, Tần quản gia sải bước đi vào thư phòng, hai chân đứng trước bàn đọc sách. Đầu tiên là cung kính cúi đầu, sau đó trầm ổn nói "Lão gia, Mặc gia có tin tức truyền đến!"
"Nói đi!"
"Mặc Tử Hàn đã tuyên bố với tất cả mọi người trong tổ chức, Mặc gia tuyên chiến cùng lão gia, bắt đầu từ hôm nay ngài cùng hắn chính là kẻ địch, hơn nữa hắn còn cho người đến truyền lời cho ngài, hắn nói nhất định sẽ khiến ngài chết ở trong tay của hắn!"
"A. . . . ." Chung Khuê cười khẽ châm chọc nói "Mặc gia tuyên chiến cùng tôi? Loại tạp chủng như hắn cũng dám nói mình là người của Mặc Gia sao? Thật là buồn cười!" Chỉ là, hiện tại hắn không có chứng cớ để chứng minh Mặc Tử Hàn không phải là người của Mặc gia, hơn nữa trừ bọn họ ra thì những người biết chuyện này toàn bộ cũng đã chết hết rồi. Vốn tưởng rằng có thể làm cho tên tiểu quỷ vô dụng kia bị đả kích nghiêm trọng, không nghĩ đến hắn lại bị Mặc Tử Hàn bố trí, càng không nghĩ đến Thâm Dạ cùng Chi Húc lại cùng nhau mất tích.
"Không sao đâu!" Hắn nhẹ giọng nói, sau đó mỉm cười mà nói "Nếu hắn đã tuyên chiến, vậy thì. . . . . . Hiện tại hãy để cho hắn chia hắc đạo thành hai đi, ngược lại tôi cũng muốn xem hắn đấu cùng tôi như thế nào!"
Chuyện đã đến nước này, hắn chỉ có thể đứng nhìn Mặc Tử Hàn mạnh mẽ giành vị trí đầu rồng, mặc dù tên tiểu quỷ ấy cũng chỉ là một tên vô dụng, nhưng dù sao hắn từ nhỏ cũng đã ở bên cạnh Mặc Hình phong mà lớn lên, xem ra vẫn phải cần một chút thời gian để xử lý. Nhưng bây giờ điều quan trọng nhất không phải là chuyện này, mà là phải tìm được Mặc Thâm Dạ, nếu như không tìm thấy Mặc Thâm Dạ, thì dù cho hắn có giành được vị trí đầu rồng thì có ích lợi gì chứ?
Chân mày Chung Khuê một lần nữa nhíu lại thật sâu, sau đó xòe tay phải của mình ra, nhìn vết nhăn già nua trên tay kia.
"Năm tháng. . . . . . Quả nhiên không buông tha cho bất kỳ người nào!" Hắn thở dài.
Tần quản gia khẽ nhướng hai mắt của mình lên, nhìn mái tóc hoa râm cùng khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn của chủ nhân. . . . . .
※※※
Ba ngày ngắn ngủi trôi qua, giới hắc đạo liền chia thành hai phe, phía bên Mặc Gia chiếm đa số là những người trẻ, phía bên Chung Khuê chiếm đa số là những người trung niên, ở trong thế giới bình thường xem ra cũng không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng ở trong thế giới của hắc đạo không khí chém giết nặng nề giống như là đang xảy ra “Chiến Tranh Thế Giới Thứ Ba”vậy.
Biệt thự Mặc gia
Bên trong biệt thự mọi chuyển vẫn bình thường không có bất kỳ thay đổi gì, chỉ có Mặc Tử Hàn thay đổi, mỗi sáng sớm sau khi thức dậy hắn sẽ lập tức đến c