Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3062 lượt.
nhất định cũng sẽ hấp dẫn lẫn nhau , hơn nữa thời điểm điện hạ ở cùng phu nhân cũng không chỉ có thống khổ mà còn có rất nhiều hạnh phúc , cho nên. . . . . Cậu cũng đừng tự trách mình !" Kim Hâm cắt đứt lời của hắn, nhẹ giọng nói.
"Cậu đang an ủi tôi sao ?"
"Không đâu, tôi chỉ nói sự thật mà thôi !"
"Sự thật ?"
"Không sai , ở trên thế giới này , giữa người và người có lúc tồn tại‘mệnh trung chú định’đấy!" ( có nghĩa là : duyên trời định , hoặc có thể hiểu là định mệnh )
"Mệnh trung chú định?"
"Đúng , giống như tôi và cậu gặp nhau , hoặc tựa như cậu cùng tiểu thư Tuyết Lê gặp nhau, đây đều là duyên trời định , mà bây giờ thay vì đổ thừa lỗi tại ai ,sao chúng ta không nghĩ biện pháp giải quyết chuyện bây giờ !"
Nghe Kim Hâm nói, Mặc Thiên Tân mỉm cười, sau đó đem tầm mắt của mình nhìn bầu trời ngoài cửa sổ .
Mẹ rốt cuộc đang ở đâu ?
Nếu mẹ còn sống , hắn làm cách nào để gặp lại mẹ đây , Vậy . . . Hắn nhất định sẽ giúp mẹ và cha trở nên tốt đẹp .
"A. . . . Kim Hâm. . . . ." Hắn nhìn ngôi sao mờ nhạt , đột nhiên mở miệng nói "Nguyện vọng của tôi là hy vọng cha với mẹ có thể vui vẻ sống hạnh phúc với nhau , cậu nói xem . . . . Nguyện vọng của tôi có trở thành hiện thật không?"
Kim Hâm nghe lời của hắn, quay đầu nhìn hắn tung bay nâng khóe miệng, kiên định trả lời, "Nhất định sẽ trở thành sự thật đấy!"
"Vậy . . . . .Cũng mong là cậu nói đúng !"
"Dạ!"
. . . . . .
. . . . . .
Duyên phận là trời định , thành hay không là do người. . . . . Cắt đứt duyên phận rồi có thể tái hợp thêm lần nữa sao?
Duyên số trời định , nhất định sẽ gặp nhau. . . . . . Nhưng phải chờ tới khi nào mới có thể gặp lại nhau đây?
Anh rất nhớ em , em có biết không?
Anh nhớ em đến sắp điên mất rồi , em có biết không ?
Tử Thất Thất . . . . .
Tử Thất Thất. . . . . .
Thế giới không có em , thế giới lạnh lẽo tựa như băng , trống trải , rất thống khổ , anh đã cảm nhận được tất cả những điều này cho nên. . . . . .
Trở lại đi!
Em mau trở lại đi!
Anh ở đây chờ em . . . . Chờ em trở lại bên cạnh anh. . . . .
Lần đầu gặp mặt , tình cảm anh em là . . . . zero!
Năm năm sau
Đảo Bali, biệt thự bờ biển
Nước biển xanh trong hòa cùng màu trời xanh biếc , trên bờ cát lăn tăn một tầng một tầng bọt sóng màu trắng xinh đẹp , gió biển nhẹ nhàng khoan khoái không ngừng vuốt ve mặt người , toàn cảnh đẹp giống như Thiên đường bao quanh tòa biệt thự xinh đẹp .
Bên trong biệt thự
Đi du lịch ?
Tử Thất Thất đột nhiên có dự cảm xấu.
"Vũ Chi Húc đâu ?" Cô đột nhiên hỏi.
"Cũng không thấy Húc tiên sinh !"
"Phải đi cùng Nhị thiếu gia không ?"
"Chuyện này. . . . . Tôi không rõ lắm!"
"Được rồi , tôi biết rồi, chị lui xuống đi!"
"Dạ!"
Chị giúp việc khẽ cúi đầu , sau đó lập tức lui xuống , tiếp tục công việc quét dọn nhà cửa , còn Tử Thất Thất thì đem cuốn truyện cổ tích đang cầm trên tay từ từ khép lại , sau đó cầm lấy cuốn sách từ từ đứng lên , đi vào phòng của mình.
Quả nhiên ngày này rồi cũng phải tới , bánh xe vận mệnh. . . . . . Lại một lần nữa xoay tròn. . . . . .
※※※
Đài Loan
Biệt thự Mặc gia
Phòng ăn lầu một
Trên bàn ăn thật dài , vị trí chủ vị trống không , Mặc Thiên Tân bây giờ đã mười hai tuổi đang ngồi ở bàn ăn phía bên tay trái , thời gian 5 năm qua hắn đã phát triển thành một thiếu niên , ngũ quan anh tuấn cộng thêm khí chất thanh xuân ,giờ hắn đã là một thiếu niên đặc biệt đẹp trai , mà người ngồi ở bên cạnh hắn chính là Tuyết Lê , năm năm trước cô cũng là một cô bé chậm chạm non nớt , bây giờ đã thay đổi rất nhiều càng ngày càng xinh đẹp , chỉ có điều đôi mắt của cô vẫn thất thần giống năm năm trước. Mà Thổ Nghiêu cũng không thay đổi , đứng nghiêm sau lưng của bọn hắn .
Phía đối diện!
Mặc Thiên Ái đã năm tuổi không để ý xung quanh cầm nĩa ăn , vừa dùng nĩa cắm vào món trứng ốp la , đôi mắt xinh đẹp vừa nhìn chằm chằm vào cuốn sách đang đặt ở trên bàn, chăm chú đọc nội dung trong sách . Mà Mộc Sâm đang đứng ở phía sau lưng cô, trên mặt không có bất kỳ biểu tình nào.
"Cha tôi đâu ? Tối hôm qua không về nhà sao ?" Mặc Thiên Tân đột nhiên hỏi.
"Dạ ! Tối hôm qua điện hạ ngủ ở công ty " Thổ Nghiêu trả lời.
"Kim Hâm cùng Hỏa Diễm đều ở cạnh cha àh ?" Mặc Thiên Tân lại hỏi.
"Dạ!"
"Nói cho bọn họ biết , tuyệt đối không thể rời khỏi cha , nhất định phải bảo vệ ông ấy thật tốt , gần đây tình hình hắc đạo rất không ổn định , rất nhiều người muốn tìm ông ấy để gây phiền toái , phải dặn dò cha chú ý cẩn thận !" Mặc Thiên Tân nghiêm túc nói đồng thời cắt một miếng trứng ốp la , đưa đến miệng của Tuyết Lê .
Tuyết Lê hưng phấn từ từ mở miệng ăn.
"Dạ!" Thổ Nghiêu cúi đầu lĩnh mệnh.
"Còn nữa. . . . . Dặn bọn họ khuyên nhủ cha tôi , bớt uống rượu một chút, coi như không khuyên được nhưng cũng vẫn phải nói , biết đâu một ngày nào đó cha sẽ nghe lọt lỗ tai đấy!"
"Dạ!"
Mặc Thiên Tân lấy tay cầm lấy sandwich cắt thành nhiều miếng nhỏ , lần nữa đặt ở