Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3056 lượt.
rong túi Mặc Thiên Tân lấy ra.
Hắn không muốn chờ đợi nữa, nếu kế hoạch bị người phá hư, thì cũng chỉ có thể chủ động xuất kích rồi.
Nắm chặt điện thoại ở trong tay, mặt hắn vẫn tỉnh táo như cũ.
Mười phút sau.
Đại sảnh khách sạn Rich.
Mặc Thiên Ân và Vũ Chi Húc cùng nhau đi ra cửa chính bằng thủy tinh trong suốt, nhưng lúc mới vừa muốn lên xe, lại phát hiện sau xe ngồi ngồi một người đàn ông.
Quả nhiên còn phái người tới rồi.
Vũ Chi Húc chân mày hơi nhíu lên, âm thầm than thở.
Chợt, cửa xe bị mở ra, ngươig đàn ông ngồi trên xe đứng ở trước mặt hai người, lạnh lùng nhìn bọn họ, nói, "Tử Thất Thất muốn hai người phải lập tức trở về!"
"Chú Tường Vũ, mẹ cũng tới sao?" Mặc Thiên Ân hỏi.
"Không có!" An Tường Vũ trả lời.
"Vậy cháu an tâm rồi!" Mặc Thiên Ân rất rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
"Có ý tứ gì?" An Tường Vũ không rõ hỏi.
"Như vậy vẫn chưa rõ sao?" Vũ Chi Húc đột nhiên mở miệng, cười xấu xa nói, "Ý tứ của hắn là, chỉ có một mình anh tới, cũng không gây sợ hãi rồi, bởi vì anh căn bản cũng không phải là đối thủ của tôi!"
"Anh ở đây xem thường tôi?" Trong nháy mắt trên người của An Tường Vũ tản mát ra sát khí.
"Không phải xem thường, tôi đang nói sự thật, anh mới được Mặc Thâm Dạ huấn luyện bốn năm, còn tôi từ nhỏ ở nơi này với một nhóm tiếp xúc, cho nên. . . . . ." Hắn muốn nói lại thôi, vô cùng đắc ý.
"Vậy không bằng thử một chút như thế nào?" An Tường Vũ hoàn toàn lọt vào trong khiêu khích của hắn.
"Tốt!" Vũ Chi Húc cười đáp ứng.
"Hai người các chú muốn đánh nhau, tìm một chỗ không người, cháu đi trước!" Mặc Thiên Ân đột nhiên lạnh như băng mở miệng, sau đó lập tức bước đôi chân ngắn nho nhỏ của mình, hướng bên đường cái đi tới.
"Thiên Ân!" An Tường Vũ kêu hắn, bước ra chân của mình muốn chặn hắn lại.
Vũ Chi Húc lập tức ngăn ở trước mặt của hắn, ngăn trở hành động của hắn.
"Tránh ra!" An Tường Vũ ra lệnh.
"Nếu như ngươi có bản lãnh đánh với tôi thì đến đây đi!" Vũ Chi Húc lại một lần nữa khiêu khích.
Chân mày An Tường Vũ chau chặt, đôi tay dùng sức nắm thành quả đấm, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm hắn.
Mặc Thiên Ân hoàn toàn không quay đầu nhìn bọn họ, vô cùng tỉnh táo chặn lại một chiếc taxi. Mà mới rồi hắn nói, cũng không phải Vũ Chi Húc nói ý đó, mà bởi vì mẹ biết rất rõ ràng chú Tường Vũ không có cách nào ngăn cản được chú Húc, nhưng lại cho một mình hắn đến , như vậy ý của mẹ. . . . . . Có phải hay không cũng đồng ý để cho hắn gặp người cha chưa một lần biết mặt kia?
Hắn ngồi ở trên ghế sau xe taxi, đôi môi non nớt, hơi rung động tự lẩm bẩm, "Mẹ. . . . . . Mẹ rốt cuộc đang suy nghĩ gì đây?"
※※※
Bên trong khách sạn Rich
Cũng không biết trải qua bao lâu, Mặc Thiên Tân chậm rãi từ tỉnh lại.
Trước khi hắn tới đây cũng đã nghĩ tới tiểu quỷ đó không có khả năng chỉ có một mình, nhưng là nếu như hắn thật sự là con của mẹ, hắn nhất định sẽ không làm thương tổn hắn, cho nên có khả năng nhất là làm cho hắn bất tỉnh, quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn. Hắn thực sự có chuẩn bị trước, lúc Vũ Chi Húc nổ súng, hắn nắm chặt tay mình một chút, khiến kim tiêm tương tự trong tay đâm vào bàn tay của mình, đem thuốc tiêm vào, chỉ là thuốc khôi phục có chút chậm, hắn nhìn một chút đồng hồ báo thức treo trên tường phòng ngủ, đã qua nửa giờ, không biết tiểu quỷ đó lại đi làm cái gì rồi.
Không được, hắn muốn gọi điện thoại thông báo cha!
Tay phải vô lực tìm di động trong túi áo của mình, nhưng bên trong lại trống không.
Điện thoại di động của hắn đâu?
Chẳng lẽ bị cầm đi?
Cái tiểu tử khốn kiếp đó!
Hắn phiền não hít sâu một hơi, dùng hết sức bò xuống giường.
Hắn nhất định phải nghĩ biện pháp thông báo cho cha biết. . . . . . Hắn nhất định phải đuổi cái tên tiểu quỷ đó, nói cho cha phải cẩn thận.
"Em tới giết Mặc Tử Hàn đấy!"
Bên tai hắn lần nữa quanh quẩn những lời này, để cho lòng của hắn không khỏi thấp thỏm. . . . . .
Tập đoàn King
Đại sảnh lầu một
Mặc Thiên Ân chân trước mới vừa đi vào cửa chính bằng thủy tinh cảm ứng, trong nháy mắt hấp dẫn tầm mắt rất nhiều người, mà hắn một thân màu đen, cả bộ quần áo màu đen, cà vạt màu đem, cùng kính mắt lớn màu đen, làm cho người ta không khỏi bắt đầu bàn luận xôn xao.
"Có chuyện gì với tiểu hài tử kia vậy? Mặc âu phục cũng thật đáng yêu!"
"Chẳng lẽ là Cos¬play? Sắm vai Xã Hội Đen sao?"
"Bất kể như thế nào, đều rất đáng yêu nha. Ta ước có con trai như vậy thật là tốt!"
"Lại nói, toàn thân hắn mặc giống như đều là hàng hiệu chứ? Ngươi nuôi nổi con trai như vậy sao?"
". . . . . ."
Người khác không nói gì, đầu đầy hắc tuyến, cộng thêm mồ hôi. . . . . .
Mặc Thiên Ân hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của bất cứ ai, lại càng không để ý tới bọn họ nói gì, trực tiếp đi tới cô tiếp tân trước mặt, ngửa đầu xuyên qua mắt kính màu đen nhìn cô nói, "Cháu muốn gặp Mặc Tử Hàn, ông ấy đang lầu mấy?"
Mặc Tử Hàn?
Cô tiếp tân vốn là khuôn mặt tươi cười vui vẻ, bây giờ hơi có chút co quắp.
Bé trai này lại dám gọi thẳng đại danh của tổng giám đốc, thật đú