Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3050 lượt.
. . . . . . Thất Thất. . . . . ."
Tử Thất Thất nghe thanh âm của hắn, vùi mặt mình sâu hơn.
Trái tim bùm bùm hưng phấn nhảy, vui sướng trong lòng không cách nào ngăn trở. Thật ra cô để An Tường Vũ đi tìm họ, có nghĩ tới sẽ thất bại, nhưng tại sao biết rõ sẽ thất bại, vẫn để hắn đi? Là bởi vì muốn gặp hắn sao? Là bởi vì đợi năm năm vẫn không tìm được một cơ hội, lần này vất vả tìm được một cái cớ, cho nên mới như vậy sao? Hiện tại hắn ở bên cạnh cô, nhưng cô lại sợ không dám ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
"Ngô. . . . . . Ngô ngô ngô. . . . . ." Tử Thất Thất lấy lại tinh thần, lập tức giãy giụa.
Mặc Tử Hàn lại nặng nề đè trên người cô, dùng sức hôn cô, mút ngọt ngào trong miệng cô, cắn nuốt hơi thở, không để cô có thể mở miệng, càng không thể tránh né hắn, khi cô sắp ngất xỉu, hắn từ từ buông lỏng sức lực, lưỡi dài tiến vào trong miệng cô, vòng quanh đụng vào tất cả ngõ ngách, sau đó dây dưa, cùng mình khó phân thắng bại.
"Không. . . . . . Không cần. . . . . ." Tử Thất Thất thừa dịp có thể hô hấp, vô lực giùng giằng nói, "Không cần. . . . . . Em . . . . . . Không cần. . . . . . Buông ra. . . . . ."
Mặc Tử Hàn không nghe lời cô, lần nữa hôn cô, nuốt sống tất cả thanh âm. Sau đó, bàn tay to của hắn ở trên thân thể cô không ngừng chạy, tựa hồ có chút vội vàng, rất nhanh liền dò vào áo ngủ, trực tiếp vuốt ve da thịt bóng loáng của cô, xông lên trước ngực, tận tình bóp nhẹ mấy cái, sau đó kéo áo ngủ cô xuống.
"Mặc Tử Hàn. . . . . . Đừng như vậy. . . . . . Dừng tay, đừng đụng em. . . . . ." Tử Thất Thất hốt hoảng giãy giụa, ngăn lại động tác vui mừng của hắn.
Mặc Tử Hàn không nghe cô, nhanh chóng cởi hết quần áo cô, cũng thoát quần áo mình, sau đó toàn thân trần truồng dây dưa với cô.
"Thất Thất. . . . . ." Hắn đem toàn bộ thân thể áp vào cô, nhìn cô ở khoảng cách gần nói, "Vô luận thế nào, bất kể em có thể đối mặt với anh hay không, bất kể em thấy anh sẽ liên tưởng đến hình ảnh gì, anh đều không cho em rời đi, nếu em thống khổ, anh sẽ mọi biện pháo tiêu trừ nỗi thống khổ của em, không tiêu trừ được, anh sẽ cùng thống khổ em, anh không chịu được cuộc sống không có em, anh không thể mất em, cho nên. . . . . . Thật xin lỗi, Thất Thất. . . . . . Cho dù không dậy nổi. . . . . . Anh sẽ ôm em, cùng xuống Địa ngục! Tha thứ cho anh. . . . . . nhất định phải tha thứ cho ích kỷ của anh. . . . . . Anh yêu em . . . . ."
Hắn nói xong câu đó, đầu từ từ do thám đi xuống, môi dính trên trán cô, rơi xuống một nụ hôn.
Trong mắt Tử Thất Thất, nước mắt không ngừng rơi xuống, nghẹn ngào không nói ra bất kỳ lời nào.
Thật. . . . . . Thật. . . . . .
Cô thật vui vẻ, đặc biệt vui vẻ, nhưng . . . . . Có thể không? Cô có thể không?
Mặc Tử Hàn chống đỡ đỉnh đầu cô, dịu dàng thâm tình nhìn cô, sau đó hướng về phía cô dịu dàng mỉm cười. Tử Thất Thất nháy mắt hoảng hốt, không khỏi sửng sốt.
"Thật xin lỗi, Thất Thất. . . . . . Anh không thể nhẫn nại nữa, có thể sẽ đau một chút, nhưng. . . . . ." Lời hắn mới vừa vặn nói đến một nửa, phía dưới đột nhiên tiến vào.
"A. . . . . ." Tử Thất Thất lên tiếng kinh hô, phía dưới mơ hồ truyền đến đau đớn nóng bỏng.
"Đợi chút. . . . . . Không. . . . . . Không cần. . . . . . A. . . . . . Đợi. . . . . . A. . . . . ." Hai tay cô dùng sức bắt lấy cánh tay anh, móng tay ngắn ngủn đâm sâu vào da thịt anh, năm năm ròng rã chưa từng làm chuyện như vậy, đột nhiên tiến vào, khiến phía dưới nháy mắt căng đau, nhưng trong cơ thể trống không, lại khát cầu hắn lấp đầy.
"Thất Thất. . . . . .Đừng rời khỏi anh. . . . . . Thất THất. . . . . . Ở lại bên cạnh anh. . . . . . Thất Thất. . . . . . Thất Thất. . . . . . Thất Thất. . . . . . anh yêu em. . . . . . anh yêu em. . . . . ."
Mặc Tử Hàn nhanh chóng luật động thân thể, thở mạnh, nói đi nói lại.
Trong năm năm, hắn cũng muốn rất nhiều rất nhiều, hơn nữa tại cửa biệt thự hắn cũng đã quyết định, vô luận tội nghiệt cỡ nào, vô luận thù hận ra sao, hắn cũng sẽ không buông cô ra, hắn muốn lôi kéo thuần khiết của cô cùng xuống Địa ngục, hắn muốn cô vĩnh viễn bồi bạn bên cạnh hắn. Cho nên trước tiên hắn nói thật xin lỗi. . . . . . Đời này, hắn nhất định phải độc chiếm cô, cho dù cô không muốn, cũng phải khóa cô bên người, bởi vì. . . . . . Hắn không thể không có cô. . . . . .
"A. . . . . . A. . . . . . Không cần. . . . . . Không cần. . . . . . Mặc. . . . . . Mặc Tử Hàn. . . . . . Không. . . . . . A. . . . . ." Tử Thất Thất cảm thụ hắn một lần lại một lần đụng chạm, cảm thụ thân thể kịch liệt chập trùng, cô dùng đôi tay mềm mại vô lực, khước từ lồng ngực bền chắc của hắn, nhưng hắn lại không ngừng tiến công, không ngừng gia tăng tốc độ, khiến cô không cách nào ngăn cản, thậm chí ngay cả giãy giụa gào thét, chỉ không dừng thở dốc.
Nước mắt không ngừng rơi xuống, hai mắt nhìn mặt hắn, trong đàu không phải hình ảnh Mặc Hình Phong chết, mà là thời gian hạnh phúc của họ, bọn họ cười, bọn họ vui vẻ, bọn họ ồn ào, hạnh phúc của họ. . . . . .
Không cần. . . . . . Không cần. . . . . . Không cần. . . . . .
Trong lòng không ngừng