Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Tác giả: Đường Quyên

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.

r>Lê Hiểu Trinh trong lòng đột nhiên chuông báo động rung lên, nàng xoay người vùi vào trong chăn lưng đưa về phía hắn hạ lệnh trục khách.
“Tôi muốn ngủ, ngủ ngon!”
“Ngủ ngon!” Lâu Dịch tức giận vò rối tóc của nàng.
Đợi đến khi biết hắn rời khỏi phòng , Lê Hiểu Trinh mới từ trong chăn ngồi dậy cả mặt đỏ bừng ánh mắt lại như mê mẩn.
Vừa rồi… Lâu đại ca tại sao phải nhìn môi của nàng như vậy?






“Bởi vì anh muốn hôn cậu” tạm thời bảo mẫu Lâu Tranh rất không có khí chất co quắp ngồi ở trên ghế chiếm cứ lấy lãnh khí có gió.
Lê Hiểu Trinh thẹn quá hoá giận ném gối vào bạn.
“Cậu đừng có nói lung tung!”
Liên tục vài ngày, Lâu Dịch đều ép muội muội của mình tới nhà chiếu cố bởi 1 người vì bị thương mà không thể đi được – Lê Hiểu Trinh.
“Hừ! Ta đây còn tưởng rằng có thể ăn được đại tiệc tự tay bồ nấu kết quả nhìn thấy ta rơi vào kết cục gì đây? Trong mắt bà còn có bà mối kiêm đồng minh là ta không?” Nhìn bạn tốt vẻ mặt yêu thương dáng vẻ hạnh phúc, nàng vừa vui mừng lại muốn tức.
“Ai, bà nhất định là đói bụng, bụng rỗng dễ nghĩ ngợi lung tung. Đi! Tôi dẫn bà đi ăn cơm!” Lâu Tranh mắt thấy thời gian đã đến buổi trưa, liền không nói lời nào kéo Lê Hiểu Trinh đem nàng nhét vào trong xe.
Lâu Tranh lái xe nhanh hai người dự định chạy đến khu phía đôn tìm mỹ thực.
“Cơm nước xong đi tới khách sạn lần trước chúng ta đi uống trà chiều đi, bánh ngọt của bọn họ quả thực là cực phẩm trong cực phẩm! Cậu nhất định phải len lén học như vậy chúng ta về sau cũng không cần phải chạy xa như vậy… “
Nói đến một nửa nàng dừng một chút rốt cục phát hiện Lê Hiểu Trinh không yên lòng liên tục nhìn bên ngoài.
Thừa dịp lấy đèn tín hiệu chuyển đổi Lâu Tranh vươn tay tại trước mặt bạn quơ quơ.
“Hiểu Trinh, bà đang nhìn gì thế? Sắc mặt tái nhợt như vậy bà không khoẻ sao?”
Mới vừa rồi còn vừa nói vừa cười như thế nào nhưng bây giờ mặ như bị đả kích lớn thế? Lâu Tranh lo lắng nhìn về phía cửa sổ xe bạn đang vẫn nhìn.
Ngoài đó 1 đôi nam nữ tư thế thân mật sớm đã không thấy bóng dáng, Lê Hiểu Trinh thu hồi ánh mắt, nhịn xuống nước mắt, miễn cưỡng nở ra 1 nụ cười cứng nhắc.
“Tớ không sao cậu không phải là muốn đi ăn đồ ăn Nhật sao, lại mang mình đi uống trà chiều nữa sao? Chúng ta đi thôi!” Nàng cố làm ra vẻ như không có việc gì thúc giục bạn tốt tiếp tục lên đường.
Lâu Tranh nhức đầu trừng mắt miệng đóng giống như vỏ trai nhìn Lê Hiểu Trinh, hiểu rằng bạn ấy không muốn nói mình dù thế nào ép hỏi cũng vô ích.
Chỉ là bạn ấy rốt cuộc nhìn thấy cái gì?
Lâu Dịch cánh tay vòng tại vai Hàn Chỉ Trừng ôm lấy nàng…
Đột nhiên, bọn họ phát hiện đứng ở phía sau nàng lại quay lại chậm rãi hướng gần nàng đến Lê Hiểu Trinh cảm thấy hô hấp của mình cơ hồ muốn thắt lại…
Trên mặt bọn họ dào dạt hạnh phúc, vui sướng nở nụ cười, thỉnh thoảng trao đổi hành động thân mật dỗ ngon dỗ ngọt. Lúc đi qua nàng Lâu Dịch bỗng dưng dừng bước lại như trước kia vỗ nhẹ nhẹ đầu của nàng, dùng ngữ điệu ôn nhu tàn khốc nhất mà nói “Cô chỉ là muội muội của ta luôn là như vậy.”
Chỉ là ngắn ngủi một câu nói lại có thể đem nàng vào rơi vào địa ngục.
“… Như vậy anh tại sao phải đối với em tốt như vậy, tại sao phải dùng ánh mắt như vậy nhìn em, còn nói những lời nói kia làm em hiểu lầm?” Cắn răng đè nén nước mắt muốn trào ra nàng nắm chặt ống tay áo của hắn không để cho hắn đi.
Nàng không cam lòng… không cam lòng giấc mộng đẹp của mình dễ dàng tan vỡ…
Đúng vậy mình không nên vọng tưởng, không nên hiểu lầm, nhưng nàng không cách nào dừng lại. Kỳ thật nàng rất có lòng tham lấy được một chút thương yêu căn bản không có thể thỏa mãn yêu cầu 3 năm mong ước, nàng muốn là toàn bộ!
Lâu Dịch lạnh lùng nhìn nàng.
“Cô không biết sao? Cô luôn bày làm ra một bộ mặt khiến người ta thương yêu, đáng thương tôi bất quá là bố thí một chút đồng tình mà thôi, cô không cần phải tự mình đa tình!”
Hắn lần này máu lạnh tuyệt tình mà nói làm cho Lê Hiểu Trinh khiến cho toàn thân máu thoáng chốc đông lại, nàng bị hắn thô lỗ hất tay nàng ra, ôm chặt lấy Hàn Chỉ Trừng nghênh ngang rời đi…
“Không cần phải bỏ lại em… “
Nàng thét chói tai đột nhiên từ trong mộng tỉnh lại, trừng mắt nhìn căn phòng trong bóng tối, rốt cục ý thức được vừa rồi chuyện phát sinh tất cả đều là mơ…
Thiếu một đoạn


Nói xong nàng tránh ra sự kiềm chế của hắn, dùng tốc độ nhanh nhất thoát đi bên cạnh hắn, hướng vào trong phòng mình khóa trái cửa…
Lâu Dịch vẻ mặt âm u nhìn chằm chằm hướng nàng rời đi không có đuổi theo.
Vừa vào đến trong phòng Lê Hiểu Trinh liền nặng nề bổ nhào ngã xuống giường, không cách nào đình chỉ rơi nước mắt. Nàng nghĩ, từ nay về sau Lâu Dịch đại khái sẽ không còn để ý nàng chăng? Có lẽ còn có thể thẹn quá hoá giận mà đem nàng đuổi ra khỏi cửa Lâu gia…
Sớm biết rằng ngàn dặm xa xôi trở lại Đài Loan tìm hắn lại rơi vào kết cục này nàng thà ở lại Nhật Bản tiếp tục cộc sống tương tư đơn phương cũng tốt hơn thừa nhận nỗi đau hiện tại!
Bỗng dưng điệ