Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Tác giả: Đường Quyên

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/735 lượt.

ng cứng rắn có gắng ưu nhã xuyên qua đám người đi lên sân khấu…
Nàng thất thần nhìn bàn tay nhỏ bé bị hắn nắm chặt. Lòng bàn tay của hắn thật lạnh như băng, chắc hẳn cũng khẩn trương.
Bốn phía ầm ỹ ồn ào phảng phất trong nháy mắt như tĩnh lặng, nàng không nghe được bất kỳ thanh âm gì chỉ có thể cũng không nhúc nhích hai mắt nhìn hắn quỳ xuống ở trước mặt mình, từ trong túi móc ra hộp gấm mau xanh đậm (L; sao ko phải màu đỏ Dịch : ko nhìn thấy cô ấy mặc lễ phục xanh này, cho nó cùng màu L: *gật gật*)
Lâu Dịch trên mặt ôn nhu cười hạnh phúc mở ra hộp gấm lấy ra chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp nâng cái tay nàng đang run lên đepo vào, dùng chiếc nhẫn tuyên thệ hắn tình yêu vĩnh hằng của hắn.
Lê Hiểu Trinh vô lực hai mắt nhắm lại nước mắt cứ vậy rơi xuống má…






Lâu Dịch vừa lòng thỏa mãn kéo lấy Lê Hiểu Trinh bước xuống sân khấu, ở đây các vị khách giống như cảm động mà trầm mặc một lát, lập tức tiếng vỗ tay vang lên như sấm một chút hiểu được xu nịnh đồng loạt xông lên.
“Ai da! Này thật sự là 1 đôi trời sinh mà!” Một chủ tịch phu nhân nói.
“Đúng vậy… đúng vậy Lâu thị cùng Lê thị nếu như có thể bởi vậy hợp tác thì lập tức giá cổ phiến ở Nhật sẽ tăng vọt, khẳng định lại kiếm được gấp bội tiền!” Một vị phu nhân khác cười phụ họa.
“Cái gì Lê thị?” Lâu Dịch nụ cười trên mặt đột nhiên biến mất, hắn hồ nghi chuyển hướng người yêu đang cúi đầu không nói một câu.
“Hiểu Trinh?”
Nhưng là nàng cũng chỉ biết hy vọng xa vời là Lâu Dịch có thể nghe nàng giải thích, có thể tha thứ, ít nhất không cần phải chối bỏ đoạn tình cảm này…
Trở lại gian phòng, Lâu Dịch nằm trên ghế, dùng giọng nói lạnh như băng xa cách nhìn chằm chằm nàng.
Lê Hiểu Trinh thấy hắn vậy không biết nói như thế nào cho phải, nàng khó khăn nuốt xuống ngụm nước, thử hướng hắn giải thích rõ mong hắn tha thứ.
“Thực xin lỗi em biết rõ anh nhất định rất tức giận, đúng là em thật không phải là cố ý muốn gạt anh… Bởi vì lúc gặp lại anh hoàn toàn nhận thức không nhớ ra em, em cũng không có dũng khí chủ động nói cho anh biết…” Nàng thấy hắn phảng phất xem mình như người xa lạ cúi đầu xuống.
Hắn bỗng nhiên mở miệng.
“Cô… chính là bạn học cùng đại học với Lâu Tranh tên Trinh Trinh?” Những thứ kia chiếm cứ hắn suy nghĩ đã lâu nhớ lại lúc này cuối cùng bị dồn nén lên.
“Bởi vì tôi không có lập tức nhận ra cô cho nên ngăn trở, cô mới quyết tâm trả thù tôi, đem tôi là 1 thằng ngốc đúng không?”
Ngữ khí của hắn lạnh nhạt, như chuyện đang thảo luận như một món đồ tầm thường, nội dung lại cực kỳ đả thương người.
Nghe thấy hắn gán cho tội danh này Lê Hiểu Trinh ngực đau đến cơ hồ muốn vỡ thành hai mảnh.
Nàng nuốt trở lại tất cả nước mắt nghẹn ngào mà nói:
“Em không phải là vì trả thù anh mới không nói cho anh, là vì em từng tại trước mặt anh…”
Nàng tuyệt không có thể khóc! Đây hết thảy đều là nàng vì duy trì tự tôn mới gây ra, cho nên nàng tuyệt đối không thể khóc!
Nhưng là không đợi nàng nói xong, Lâu Dịch liền cắt đứt nàng.
“Hoặc là nói cô cùng Lâu Tranh mưu đồ bí mật? Nhỏ đó cho cô cái gì tốt?” Hắn từ ghế đứng lên, từng bước một tiến tới gần nàng.
“Nhìn tôi ngu xuẩn nhớ không ra cô, còn mặc cô dày vò, rất thú vị sao?”
Lê Hiểu Trinh bị bức không ngừng lui về phía sau, cho đến lưng dựa vào tường, rốt cuộc không đường có thể lui.
Đối mặt hắn tức giận, chỉ trích, nàng cố nén lấy đau đớn kịch liệt trong lòng, ra sức mở miệng.
“Không phải như thế! Nhưng emthật sự …thật xin lỗi, nhưng là… là thật… thích anh, không nghĩ…”
“Hiện tại mới đem nói cô yêu tôi những lời này không phải là quá muộn sao?” Lâu Dịch lãnh khốc đem nànghãm trên tường, ngữ điệu lạnh băng.
“Dù cô có nói một trăm lần, chuyện này cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi!”
“Thực xin lỗi…” Lời tỏ tình bị bị giẫm đạp nàng cũng chỉ biết chỉ có thể suy yếu nhận lỗi.
Nhìn nàng tái nhợt yếu ớt, không chịu nổi, Lâu Dịch oán hận phát hiện mình lại vẫn sẽ sinh ra cảm giác đau lòng, thương tiếc, thậm chí gần muốn quên đi bị nàng lừa gạt!
Hắn hận nhất là nữ nhân có mưu đồ đến gần mình! Lại như thế nào cũng không nghĩ tới… hắn che chở sủng ái nàng lại từ đầu tới đuôi đều bị nàng lừa gạt…
Nàng rốt cuộc là cô gái như thế nào? Vì sao có thể một giây trước làm cho hắn yêu đến phát điên, một giây sau lại làm hắn không thể không căm hận nàng!
“Chiếc nhẫn nếu đã đeo tôi cũng sẽ không thu hồi lại, tùy cô muốn ném hay muốn bán tuỳ. Nhưng là đừng cho là tôi sẽ nguyện cưới cô vào cửa …cô không xứng!”
Phẫn hận làm hắn bỏ lại một câu đả thương người cực độ mà nói, Lâu Dịch ra khỏi phòng, đập mạnh cửa đóng lại.
Phanh! Cánh cửa phát ra chói tai, Lê Hiểu Trinh vô lực chậm rãi trượt xuống, ngồi trên đất cũng nhịn không được đau lòng, bất lực khóc sụt sùi…
Nàng lấy tay che miệng, đôi mắt đẫm lệ lờ mờ nhìn chiếc nhẫn trên tay vẫn như cũ phát sáng nhưng không hiểu sao trời xanh lại tước đoạt hạnh phúc đó trong nháy mắt, đẩy nàng vào đáy sâu của tuyệt vọng . Cả đêm Lâu Dịch cũng không có