XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Chàng Giám Đốc Hay Quên

Tác giả: Đường Quyên

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/716 lượt.

rinh chui vào chăn cảm giác yếu ớt cùng bất an đột nhiên ập vào lòng…
“Dịch… anh có thể ở bên cạnh em ha không, hôm nay thôi…” Nàng mềm mại mở miệng yêu cầu, không cách nào tiêu trừ buồn bực trong lòng.
Chỉ cần hắn có thể nằm cùng mình, thậm chí tới khi nàng ngủ cũng được, nàng là hy vọng có thể ở trong ngực hắn xua tan đi tất cả cmar xúc khôn hay.
Lâu Dịch đương nhiên không hiểu tâm sự của nàng, không đồng ý nhìn nàng.
“Đương nhiên không được anh không phải đã giải thích qua lý do với em rồi?”
Hắn nhìn ánh mắt của nàng rồi thấy nàng như 1 học trò cứng đầu.
“Em gần đây càng ngày càng tùy hứng.”
Lê Hiểu Trinh chấn động khó có thể tin nhìn hắn.
Tùy hứng? Hắn nói mình như vậy!
Nàng cũng là lần đầu tiên làm mẹ, cũng sẽ cảm thấy bất an, ngẫu nhiên mềm yếu một chút, muốn ỷ lấy hắn khích lệ mình khôi phục dũng khí chẳng lẽ như vậy là tùy hứng?
Nàng bị trách cứ như bị đâm thương vậy, đau lòng nhắm mắt, ủy khuất rơi nước mắt.
Lâu Dịch thật ra là rất chán ghét nàng đi? Cho nên mới ngay cả một yêu cầu nho nhỏ như vậy cũng không chịu đáp ứng, còn cho là nàng tại cố tình gây sự…
Hơn nữa hắn cho tới bây giờ không có nói với nàng 3 chữ “anh yêu em” ngay cả mình chủ động tỏ tình hắn cũng chỉ sẽ nhàn nhạt đáp lại một câu “anh biết rõ” mà thôi.
“Ngủ ngon.” Hắn hôn trán của nàng 1 cái.
Lê Hiểu Trinh cố gắng làm cho giọng của mình không khác thường.
“Ngủ ngon…”
Cửa vừa đóng lại nước mắt của nàng liền rơi oà ra, như thế nào cũng không dừng được…






Lê Hiểu Trinh tuy bên ngoài cười vui, nhưng trong lòng cực kì sầumuộn, càng ngày càng không che dấu được, đến ngốc như Lâu Dịch cũng rốtcục cảm nhận được nàng buồn bực không vui.
Theo sự nhờ vả của anh trai, nhân viên cứu hoả Lâu Tranh được phái tới.
“Nghe nói nương nương gần đây ngọc thể bất an ? Có thể hay không nóira cho nô tỳ có thể được biết giúp ngài giải đi âu lo hay không?” Trongtay nàng xách theo một hộp bánh ngọt, trêu ghẹo nói.
Lê Hiểu Trinh bị bạn tốt làm cho tức cười.
“Đừng nháo, mình chẳng qua là lần đầu mẹ có chút khẩn trương thôi,Dịch anh ấy chính là quan tâm mù quáng.” Nàng vừa đem bánh ngọt cắt ravừa tránh né nói qunah quanh.
Từ đó về sau, Lê Hiểu Trinh không hề biểu hiện sự uể oải, cùng tâm sự nặng nề, nàng trước mặt người khác giả bộ điềm nhiên như không tronglòng lại đã có quyết định.
Lâu Dịch cũng không biết nàng đang nghĩ gì nữa, chỉ vui khi nàng khôi phục nụ cười thường ngày.
“Anh hôm nay có về sớm một chút không?” Một mặt thay hắn kéo cà vạt, Lê Hiểu Trinh hỏi trên mặt nhẹ nhàng cười.
“Hôm nay anh phải đi xã giao, em mệt mỏi thì cứ ngủ trước, không cầnchờ anh.” Hai tay hắn ôm lỏng eo của nàng, có bầu 2 bụng đã nhô ra,nhưng hắn vẫn si mê nhìn nét mặt ôn nhu của nàng.
“Em biết rồi.” Nàng đem caravat điều chỉnh nhanh, đưa hắn ra cửa, ôm trong lồng ngực hắn lắng nghe tiếng tim đập.
“Làm sao vậy?” Lâu Dịch nhẹ nhàng ôm nàng, cùng nàng hưởng thụ một lát hạnh phúc nhỏ.
“Không có gì.” Nàng lắc lắc đầu rồi lui khỏi ngực của hắn, nhìn thẳng hắn.”Lâu Dịch, em yêu anh!” Trên mặt nàng cười tươi như hoa.
“Ừ.” Trong lòng hắn song dậy mãnh liệt vì nàng nói vậy mà cảm thấytột đỉnh hạnh phúc, cũng không nói biểu đạt chỉ hàm súc tại trên tránnàng hôn một cái.
“Anh đi.” Mặc dù nói như vậy hắn lại vẫn ôm nàng không có buông tay. Không biết vì cái gì hắn vô thức không muốn buông nàng ra.
Lê Hiểu Trinh cười cười đẩy đẩy hắn.
“Mau đi đi! anh bị muộn rồi .” Đưa hắn tới cửa vẫy tay về phía hắn nói lời từ biệt.
“Hẹn gặp lại.”
Lâu Dịch mơ hồ phát giác thái độ của nàng có chút khác hẳn với bìnhthường, nhưng không thể nói kì quái chỗ nào. Hắn thầm cười nhạo chínhmình quá đa tâm, đạp xuống chân ga lái xe đi.
“Gặp lại sau.” Nàng yên lặng nhìn xe càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất, nhẹ nói.
Bởi vì gần đây biểu hiện của nàng làm “hài lòng ” Lâu Dịch cùng cùngbà quản gia đều đối với nàng lơi lỏng phòng bị, không hề như trước điđâu cùng kè kè bên nàng. Trở về đến trong nhà nàng thừa dịp bà quản giakhông chú ý, gọi điện thoại kêu tắc xi cũng rón ra rón rén mang hành lýtừ gian phòng lôi ra. (L: đúng là nh bà có bầ hay cả nghĩ…)
Lê Hiểu Trinh bước nhanh ra đường tắt, nhìn về hướng nhà nước mắt rơi, không muốn xa rời!
Nàng biết rõ Lâu Dịch là một người biết chịu trách nhiệm, hắn cũngkhông thích mình lại hoàn đồng ý cưới toàn bộ là vì trong bụng của nàngcó cốt nhục của hắn… Nhưng nói thẳng ra chẳng qua là không thoát khỏiđược vướng víu đi!
Nếu như nàng chủ động rời đi, không hề ngăn trở cước bộ của hắn, hắncó thể tìm tới đối tượng hợp hơn, sinh cho hắn con cái, cho hắn 1 cuộcsống đúng nghĩa!
Đi ra ngõ hẻm nàng hướng cánh tay che ánh mặt trời chói mắt, nhìn vềphía đường cái. Đã mau vào mùa đông đứa bé này sẽ sinh vào mùa xuân ấmáp…
“Xin lỗi con, xin lỗi con…” Nàng áy náy sờ lấy bụng đối với cục cưng sám hối.
Nàng không nên làm cho con mình vừa ra đời sẽ không có cha nhưng là… nàng thật sự không có lựa chọn nào