Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2521 lượt.

y đó không phải chính anh đã đẩy cô vào vũng bùn lớn nhất đấy sao?
Nhìn vẻ nhếch nhác của mình, lửa giận của Du Nhiên bốc lên, cô lau toàn bộ bùn đất trên người mình vào áo khoác của Khuất Vân, cô dùng sức rất lớn, khiến da trên tay cũng đỏ lên.
Lau chán chê, cái áo khoác hàng hiệu của Khuất Vân đã nhăn nhúm, bẩn không chịu nổi.
Du Nhiên lau mệt rồi, giận cũng phát xong rồi, liền dừng lại, chờ phản ứng của Khuất Vân.
Cô hy vọng anh sẽ tức giận, hy vọng anh sẽ nổi nóng, thậm chí buồn bực cũng tốt.
Thế nhưng không có, Khuất Vân chỉ yên lặng chờ cô bộc phát xong, sau đó, anh cởi áo khoác, lộ ra áo trong, nói một câu: “Lau bằng cái này đi, sạch hơn một chút.”
Vừa nói, anh vừa vươn tay đặt lên mặt Du Nhiên, nhẹ nhàng lau đi vết bùn dưới khóe mắt cô.
Du Nhiên ngây người một lúc lâu sau mới phục hồi tinh thần, lùi ra sau, tránh khỏi bàn tay anh.
Sau đó, cô bước ra khỏi vũng bùn, đi lên con đường xi măng, đi về phía ký túc xá của mình.
Du Nhiên biết, Khuất Vân vẫn đi theo phía sau cô, nhưng cô không hề quay đầu lại.
Khi về đến ký túc xá, bạn cùng phòng đều đã ngủ, Du nhiên đứng trên ban công tối om như mực, im lặng nhìn xuống dưới – trước cổng ký túc xá, bóng dáng Khuất Vân vẫn lẳng lặng đứng bất động, dáng người cao thẳng, ưu nhã xuất trần, giống như một con thú nguy hiểm mà đẹp đẽ nhất.
Du Nhiên quay lại, nằm lên giường, đưa tay kéo màn giường, trơn lạnh, mềm mại.
“Du Nhiên à? Sao muộn vậy mới về?” Bạn cùng phòng C ở đối diện mơ màng hỏi.
“Tớ… gặp phải một vũng bùn.” Du Nhiên nói.
“Sao, không có chuyện gì chứ? Không ngã vào chứ?” Bạn cùng phòng C ngáp một cái.
“Không.” Du Nhiên im lặng cười trong bóng đêm: “Trước đây từng ngã xuống một lần, vì vậy vẫn còn nhớ, có chết cũng không ngã vào nữa.”
“Chuyện này chứng tỏ lần ngã trước đây cũng tốt, sau này bước đi của cậu sẽ an toàn hơn… Không nói nữa, ngủ đi.” Bạn cùng phòng C lại đi tìm mộng đẹp một lần nữa.
“Đúng, cho dù có đẹp thế nào cũng sẽ không ngã vào nữa.” Du Nhiên vuốt ve cái màn giường, lẩm bẩm nói.
Đúng vậy, không bao giờ… ngã vào nữa.
Không biết vì hoảng sợ hay vì Khuất Vân, cho tới gần sáng Du Nhiên mới ngủ được, vì vậy sáng hôm sau cô ngủ nướng.
Nhưng dù sao cũng là thứ Bảy, không có lớp học, Du Nhiên cũng yên tâm nằm mơ.
Giấc mơ này của Du Nhiên rất không có đạo đức – Du Nhiên mơ thấy mình làm kẻ thứ ba.
Lúc đó, cô đang làm chuyện vụng trộm với David Beckham, đang cao hứng thì chị Beck hằm hằm sát khí xông vào, dùng bộ rễ di động cao mười phân, có thể dùng làm vũ khí giết người kia cắm thẳng vào đầu anh Beck đẹp trai, đục ra một lỗ thủng máu chảy đầm đìa, sau đó túm được Du Nhiên đang định chạy trốn, xách cổ áo của cô, giơ lên cao, đồng thời “chát chát chát” bạt tai Du Nhiên.
Giấc mơ này rất chân thực, thậm chí Du Nhiên còn cảm giác được trên mặt đau nhức – càng ngày càng đau.
Du Nhiên mở mắt, bất ngờ phát hiện đây không phải là mơ – một tay của Tiểu Tân đang nắm lấy cằm cô, tay kia vỗ vào mặt cô.
“Cậu làm gì vậy?!” Du Nhiên nhảy dựng lên, thoát khỏi vuốt quỷ của Tiểu Tân.
“Tối qua tôi nói với cô thế nào?” Đôi lông mày của Tiểu Tân chọc thẳng lên trời.






Lúc này Du Nhiên mới nhớ ra đúng là tối qua cô đã hứa sẽ gặp Tiểu Tân ở cổng sau của trường vào mười một rưỡi trưa nay, nhưng mọi chuyện đều có nguyên nhân, Du Nhiên vội vàng giải thích: “Đừng tức giận vội, hôm qua trên đường về ký túc xá tôi gặp phải một gã dê già, sợ đến mức mất ngủ cả đêm cho nên mới ngủ quên.”
Nghe vậy, lông mày Tiểu Tân lại trở về vị trí cũ, cậu ta rút tay về, ho nhẹ một tiếng: “Vậy… cô không sao chứ?”
“May mà tôi cái khó ló cái khôn, đi tới dưới đèn đường, lộ ra gương mặt dưới ánh sáng, gã kia sợ đến tè ra quần, xoay người chạy trốn.” Du Nhiên dùng câu chuyện đùa để che lấp sự xuất hiện của Khuất Vân.
Ai ngờ Tiểu Tân gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Du Nhiên im lặng trong chốc lát rồi nổi giận: “Câu chuyện không có chút chân thực như thế cậu cũng tin tưởng sao?!”
Dưới sự thúc giục của Tiểu Tân, Du Nhiên dùng tốc độ ánh sáng rửa mặt, chải đầu, đánh răng, mặc quần áo rồi theo cậu ta ra khỏi trường.
Tiểu Tân chặn một chiếc taxi, đẩy Du Nhiên vào, bảo tài xế đi tới nhà hàng Thiên Hào.
Nhà hàng Thiên Hào là nhà hàng của một khách sạn lớn thứ nhất thứ nhì, Du Nhiên nghi ngờ trong lòng, ngáp một cái, nói: “Không cần tới những nơi đắt tiền như thế, tùy tiện ăn một ít đồ ăn đặc sắc ở gần đây là được.”
“Hôm nay cô chỉ có việc ăn, còn phần ăn ở đâu, ăn với ai, toàn bộ không cần lo.” Tiểu Tân nói.
Du Nhiên nghi ngờ: “Lẽ nào hôm nay không phải chỉ có hai chúng ta hẹn hò sao?”
Tiểu Tân khinh thường: “Cô tưởng tượng đẹp quá đấy.”
Du Nhiên vặn người một cái, duỗi chân, có chút tiếc nuối: “Tôi còn tưởng cậu muốn thổ lộ với tôi, tôi còn đang nghĩ làm thế nào để từ chối cậu mới có thể để lại vết thương máu chảy đầm đìa trong lòng cậu nữa.”
Tiểu Tân: “…”
Hơn mười phút sau, bọn họ tới nơi, dưới sự dẫn đường của nhân viên, bọn họ