Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2589 lượt.

trò đùa của anh!”
Khuất Vân đứng phía sau Du Nhiên, đặt tay lên vai cô.
Bác sĩ hỏi: “Kinh nguyệt lần trước là ngày nào?”
Khuất Vân nói: “Tuần đầu tháng Mười Một.”
Bác sĩ hỏi: “Gần đây có sử dụng biện pháp tránh thai nào không?”
Khuất Vân nói: “Hoàn toàn không có.”
Bác sĩ hỏi: “Thời gian gần đây có biểu hiện gì không?”
Khuất Vân nói: “Khẩu vị thay đổi, trước thích ăn cay, giờ thích ăn chua, thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, không có sức lực, sáng nay còn nôn.”
Nghe vậy, Du Nhiên như bị sét đánh trúng đỉnh đầu, đánh đến mức cô tan thành từng mảnh nhỏ.
Đúng vậy, hai tháng nay bà dì nhà mẹ cô không đến, hàng ngày ôn tập luôn gặm ô mai, hơn nữa, thời gian ngủ tăng lên rõ ràng, nhưng Du Nhiên quá tập trung ôn tập nên hoàn toàn không chú ý tới chuyện này.
Quan trọng nhất là… bọn họ rõ ràng lần nào cũng dùng biện pháp tránh thai nha!!!
Tháng trước còn mới mua hai hộp để ở đầu giường dùng dần mà!!!
Nhưng Khuất Vân nói không sử dụng biện pháp tránh thai, nói cách khác, tất cả những chuyện này đều do anh tác quái!
Trong quá trình tạo ra kết luận này, Du Nhiên mờ mịt bị kéo đi làm một loạt kiểm tra, kết quả có rất nhanh: cô vinh quang trúng chiêu rồi.
Đương nhiên, bài thi tiếng Anh buổi chiều còn thảm hơn buổi sáng.
Khi thi nghe, Du Nhiên chỉ nghe được một từ duy nhất – baby.
Buổi tối về đến nhà, Du Nhiên hất văng cái cốc trên bàn, dùng tiếng vang lanh lảnh biểu đạt sự giận dữ không gì sánh được của cô: “Khuất Vân, anh nói rõ ràng cho tôi!!!”
Khuất Vân nhàn nhã bưng một bát canh cá chua Tây Hồ đến, mùi chua ngọt hấp dẫn dụ dỗ người ta chảy nước miếng: “Chuyện rất dài, để sang một bên, ăn một ít đi đã.”
Tuy hận đến mức không thể một phát cắn chết anh, nhưng cái dạ dày của Du Nhiên không có nghĩa khí vẫn bị khuất phục.
Ăn cơm, uống canh gà, hoa quả tráng miệng, Du Nhiên sờ sờ dạ dày, lần thứ hai đứng lên, chỉ vào mũi anh mắng: “Khuất Vân, anh là kẻ còn tởm lợm hơn một mỹ nhân ngư trong cống thoát nước, có phải anh cố ý chọc thủng bao cao su không?”
“Đúng vậy.” Khuất Vân không cho đó là nhục, ngược lại còn coi đó là vinh quang, đặt nước trái cây mới ép trước mặt Du Nhiên.
“Khiến tôi mang thai sớm như vậy có phải để ngăn tôi tới đại học C không?” Du Nhiên hỏi.
“Đúng vậy.” Khuất Vân lại khoác cái áo len dày lên người Du Nhiên.
“Việc này có phải bắt đầu lên kế hoạch từ tháng Mười Một không?”
“Đúng vậy.” Đáp án không cần nói cũng biết.
Du Nhiên bỗng đứng lên, cái áo len rơi xuống đất, cô lạnh lùng nói: “Khuất Vân, anh chắc chắn mọi việc sẽ phát triển theo dự tính của anh thế sao?”
“Ý em là gì?” Khuất Vân hỏi.
“Tôi có thể không cần đứa bé!” Du Nhiên nổi giận nói.
“Lý Du Nhiên, nói ra miệng phải suy nghĩ cho kỹ.” Trong phòng vốn rất ấm áp, nhưng từ đường viền cơ thể Khuất Vân, khí lạnh dần dần tràn ra.
“Trái Đất không cả ngày quay quanh anh, tôi cũng sẽ không lần nào cũng phải làm theo yêu cầu của anh!” Thấy Khuất Vân nổi giận, Du Nhiên cảm giác thật sảng khoái vì trả được thù.
Hung ác nói xong câu đó, Du Nhiên “bịch bịch” chạy lên lầu, đóng cửa phòng, đi ngủ.
Chưa ngủ được mấy tiếng, một cảm giác đè nén rất mạnh khiến cô giật mình tỉnh dậy.
Mở mắt, cô nhìn thấy nữ vương.
Không biết nữ vương ngồi xuống bên giường Du Nhiên từ bao giờ, thấy cô tỉnh dậy, nữ vương liền vươn tay sờ bụng cô, nhẹ nhàng nói: “Du Nhiên à, cháu trai bảo bối của mẹ đành giao cho con vậy, nếu thằng bé xảy ra chuyện gì, con…”
Câu nói tiếp theo, nữ vương không nói hết, nhưng hiệu quả còn kinh khủng hơn gấp vạn lần.
Sau khi nữ vương rời đi, lại là hiệu trưởng tới.
Gương mặt bánh bao kia cười đến sắp nứt ra: “Bạn Lý Du Nhiên, cứ yên tâm sinh đi, tôi đảm bảo, bằng tốt nghiệp sẽ đúng giờ giao đến tận tay bạn. Nhưng có một điều kiện, bạn phải mang cháu gái đến đổi.”
Một người muốn cháu trai, một người muốn cháu gái, Du Nhiên khóc không ra nước mắt, có lẽ phải sinh một đứa gay mới có thể thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.
Bên này còn chưa giải quyết xong, không biết bố mẹ Du Nhiên lấy tin tức từ đâu, từ Mỹ gọi điện về.
Lý Minh Vũ vừa lau nước mắt nước mũi vừa khuyên nhủ: “Bố khổ cực cả nửa đời, khó khăn lắm mới chờ được một đứa cháu ngoại, Du Nhiên à, sao con có thể nhẫn tâm khiến bố kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh như thế?”
Du Nhiên bắt đầu cảm thấy đau đầu, con xin bố, trong bụng con mới là một cục thịt thôi.
Bạch Linh không oán giận, ngược lại còn rất hiểu cho quyết định của Du Nhiên: “Con còn trẻ như vậy, vốn chưa có chuẩn bị về tư tưởng, hơn nữa nguyện vọng học nghiên cứu sinh còn chưa hoàn thành, vì vậy, mẹ sẽ ủng hộ mọi quyết định của con… Chỉ là, con của con và Khuất Vân nhất định sẽ rất đáng yêu… Aizzz.”
Không thể không nói, chiêu lấy lùi để tiến này của mẹ quả nhiên cao tay, một tiếng “aizzz” khiến Du Nhiên cảm thấy mình thật sự bất hiếu đến cực điểm.
Thật ra nói không cần đứa bé này là do Du Nhiên giận quá nói bừa thôi, là vì khiến Khuất Vân không dễ chịu nên mới nói.
Mà bây giờ, nếu thật sự làm như vậy, xem ra không cần Khuất Vân r


Ring ring