Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1062 lượt.
Gia Ngôn, nụ cười trên mặt cô dịu dàng như dòng nước.
Lập Hạ cứng đờ người, chậm rãi thu tay về.
Đúng thế, cô không biết gì hết! Ngay cả chuyện Chu Gia Ngôn học gì, cô cũng không biết. Trước kia vì một phút nông nổi mà cô chạy sang Anh, nhưng rồi cuối cùng vẫn ra về tay không. Về sau, thông qua Cố An Sênh cô mới biết Chu Gia Ngôn học ngành Luật, nghe nói anh còn đạt được giải quán quân trong một cuộc thi biện luận nào đó. Lúc ấy, cô cảm nhận được rằng, hoá ra, cô và anh thực sự không nằm trên cùng quỹ đạo. Đúng là hai người từng gặp nhau, nhưng chỉ ở một điểm đó mà thôi, để rồi mãi mãi lạc mất nhau mỗi người một phương.
Chu Gia Ngôn, cậu thấy không? Cậu luôn chạy phía trước tôi, còn tôi, vĩnh viễn chẳng thể nào đuổi kịp cậu!
Tình cảm của tôi với cậu cũng vậy! Ngay từ lúc bắt đầu, nó đã bị cậu bóp nghẹt mà chẳng thể kêu một tiếng.
Có người cố tình tạo ra khó xử, bầu không khí càng thêm bất hoà.
Tô Mạch nghe Bạch Lâm nói xong còn tức giận hơn cả Lập Hạ.
Cô là mẹ của Chu Gia Ngôn sao? Chu Gia Ngôn là do cô chăm sóc dạy dỗ sao? Cô tự hào cái quái gì? Cái thời Lập Hạ và Chu Gia Ngôn oai phong một cõi ở trường cấp ba Tường Long Thất, không biết cô còn ở cái xó xỉnh nào!
Tô Mạch kích động, vùng khỏi tay Tần Sở. Móng tay cô sượt qua mu bàn tay anh, nhưng anh không tức giận, cũng không kéo cô lại. Sự im lặng của Tần Sở chẳng khác nào cổ vũ cho Tô Mạch. Hiện giờ cô sẵn sàng bất chấp mọi thứ để giúp Lập Hạ trút giận.
Cô nghiêng người chạm cốc với Lập Hạ, dùng lực mạnh đến nỗi rượu trong ly hai người đều sánh ra một ít. Chất lỏng cay xè chảy vào cổ họng. Tô Mạch tiếp túc rót thêm một ly nữa, lần này cô chìa tới trước mặt Bạch Lâm.
Thấy Tô Mạch sống chết chẳng chịu bỏ qua, Bạch Lâm không muốn mất mặt, bèn nhận lấy ly rượu. Chu Gia Ngôn đột nhiên quay sang hỏi: “Em biết uống rượu?”.
Cô ngẩn ra: “Một chút!”.
Thế là, cuộc chiến âm thầm chính thức bắt đầu.
Là người có tửu lượng kém nhất, Tô Mạch bại trận trước tiên, chẳng mấy chốc đã chạy vào WC. Sau đó là đến Lưu Minh Nghĩa, và cuối cùng chỉ còn lại Lập Hạ.
Từ đầu tới cuối, Tần Sở và Chu Gia Ngôn ngồi trò chuyện vui vẻ, không màng tới những người còn lại.
Lần Thứ ba ra khỏi WC, Tô Mạch bắt gặp Chu Gia Ngôn đứng trước bồn rửa tay. Hai người nhất thời lúng túng, không ai nói với ai câu nào. Lúc này có người vừa ra khỏi WC, trông thấy một nam một nữ đứng ngoài cửa, do dự một lát bèn quay vào.
Tựa như xem kịch câm, Tô Mạch cười khanh khách một tiếng rồi lách qua người Chu Gia Ngôn đi ra ngoài.
Bấy giờ Chu Gia Ngôn mới chịu lên tiếng: “Tô Mạch! Cậu không sao chứ?”.
Tô Mạch vung tay: “Không sao!”. Nhưng vừa dứt lời, cô lập tức quay về bồn rửa, úp mặt xuống nôn thốc nôn tháo. Xong xuôi, cô ngẩng đầu lên, nói: “Chu Gia Ngôn, bạn gái của cậu không chỉ biết uống “một chút” đâu nhỉ!”.
Chu Gia Ngôn khẽ cười: “Tô Mạch, cậu nói chuyện vẫn ‘sốc não’ như ngày xưa!”.
Thay đổi thật rồi! Trước kia, mỗi khi Chu Gia Ngôn cười đều để lộ ra tám chiếc răng cửa trắng bóng, cô gái nào nhìn thấy cũng phải mê mẩn. Còn bây giờ, nụ cười của cậu ta đã đậm chất trưởng thành, cẩn trọng.
Tô Mạch chợt cảm thấy nhớ vô cùng cậu bạn thân Chu Gia Ngôn của ngày xưa, người từng cả ngày cãi nhau với Lập Hạ, người từng vô tư cười đùa gọi cô là Kẹo Sữa.
Hồi lâu không thấy cô tiếp lời, Chu Gia Ngôn bèn chuyển sang chủ đề khác.
“An Sênh đâu sao không tới?”.
Vừa nghe cái tên ấy, Tô Mạch liền thấy đầu óc choáng váng như cả thế giới đang rung chuyển. Chu Gia Ngôn sợ cô ngã, vội vàng chạy đến đỡ, nhưng Tô Mạch đã gạt tay anh ra, chậm chạp nói: “Xin cậu đấy Chu Gia Ngôn! Đừng có vừa xuất hiện đã phá vỡ mộng đẹp của người khác được không?”.
Tô Mạch và Chu Gia Ngôn kẻ trước người sau trở lại phòng bao. Lúc này, Lưu Minh Nghĩa đã say khướt, nằm bò ra bàn, thỉnh thoảng lại nấc một tiếng. Trong phòng có thêm một người đàn ông nữa. Tô Mạch không lạ gì anh ta, bởi vì cô từng mắng đối phương là “đồ lưu manh”, là “cầm thú”.
Kỷ Vân Chi vốn đang ngồi cạnh Bạch Lâm, vừa trông thấy Tô Mạch đi vào, anh ta bèn chuyển chỗ sang ngồi cạnh Lập Hạ để tiện bắt chuyện với Tô Mạch.
“Em còn nhớ anh không?”
Tô Mạch muốn nói có, nhưng sợ đối phương tính sổ, còn nếu nói không, cô lại sợ chọc giận anh ta. Đang do dự, cô bỗng nghe thấy Tần Sở lên tiếng giải vây cho mình.
“Đi chỗ khác chơi!”.
Nhưng Tần Sở càng bảo vệ cô thì Kỷ Vân Chi càng thêm hứng thú. Anh ta đáp bằng giọng trẻ con hờn dỗi: “Không! Em muốn chơi với cô ấy!”. Sau đó, không thèm để ý tới Tần Sở, Kỷ Vân Chi tiếp tục trò chuyện với Tô Mạch: “Mau trả lời đi, em còn nhớ anh không?”.
Tôi và anh có thù hả? Sao anh cứ bám riết lấy tôi không chịu buông?
Đương nhiên đây chỉ là những điều mà Tô Mạch thầm nghĩ trong lòng, còn lời nói ra miệng lại khác một trời một vực.
“Ừm, đối với những người đẹp trai, em luôn nhớ rất lâu”.
Dù khá ngạc nhiên vì thái độ của Tô Mạch bỗng quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nhưng Kỷ Vân Chi vẫn tỏ ra