Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1095 lượt.
y mà! Lần trước anh đội bộ tóc giả này lên rồi đi rót rượu trong câu lạc bộ, lợi nhuận kinh doanh tự nhiên tăng vọt, ông quản lí bảo kiểu hóa trang này rất hút khách! Tiểu Vũ, chẳng nhẽ em không thích sao?”, hai con ngươi long lanh của anh nhìn tôi.
Mấy cái tên khốn trong câu lạ bộ hoàng tử làm gì có kẻ nào tốt bụng đâu!
“Đâu… đâu có! Cũng không phải là không thích!”, thượng đế ơi, cái gì gọi là không thích, ngược lại tôi còn cảm thấy phản cảm nhiều hơn! Ai lại đi chải chuốt cho cái tên Nam Trúc Du vốn đã đẹp như yêu ma này trở nên càng thêm quyến rũ như vậy chứ? Thế thì bảo làm sao tôi dám đứng bên cạnh anh ta đây? Đứng bên cạnh anh ta như thế này chẳng phải tôi càng giống con trai hơn sao?
“Đáng ghét…”, tôi lầm bầm rủa thầm trong miệng.
“Tiểu Vũ, em nói gì thế?”, Nam Trúc Du vừa hỏi vừa nhẹ nhàng đỡ tôi đứng dậy.
“Đâu…không có gì!”, tôi ngẩng đầu, nhìn anh ấy cẩn thận đỡ tôi đứng dậy, cử chỉ dịu dàng, nâng niu cứ như thể tôi là báu vật không bằng. Trong lòng tôi bất giác cảm thấy ấm áp lạ thường.Cho dù anh ấy có hóa trang như thế nào đi chăng nửa, chỉ cần anh ấy vẫn là Nam Trúc Du là được.
Chỉ cần là Nam Trúc Du thì cho dù có thế nào cũng không làm cho tôi cảm thấy căm ghét được.
“Tiểu Vũ, hôm nay em đẹp quá, vì thế mà anh đứng ở bên bồn nước từ nãy mà không nhận ra cô gái xinh đẹp đối diện chính là em!”, Nam Trúc Du nhìn tôi từ đầu đến chân, kinh ngạc thốt lên.
Mặt tôi đỏ lựng lên, lần đầu tiên trong đời tôi được người khác giới khen là xinh đẹp, hơn nữa cái người khác giới này lại chính Nam Trúc Du cực kì đẹp trai và quyến rũ.Vì vậy trái tim tôi như đang dâng trào cảm giác vui mừng và hạnh phúc.
Tôi nhẹ nhàng thở phào rồi thò tay giật phắt bộ tóc giả trên đầu Trúc Du xuống: “Nam Trúc Du, mặc dù nói là mỗi lần chải chuốt đều không phải tự bản thân anh làm, nhưng lần sau anh đừng để cho người ta tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm như vậy. Bản thân anh cũng phải đưa ra ý kiến của mình chứ! Ít nhất thì cũng đừng có đội cái bộ tóc giả phô trương quá mức như thế này nữa!”
Tôi kiễng chân, vuốt vuốt những lọn tóc đen nhánh của anh vào nếp.Tóc của Nam Trúc Du rất mềm, lại mượt nữa, khiến cho những ngón tay tôi như có cảm giác đang chạm vào một tấm lụa mềm mại vậy. Khóe môi tôi khẽ nhếch lên, cảm thấy bản thân mình rất thích giúp cái anh chàng ngốc này chỉnh sửa lại đầu tóc.
“Ha ha,Tiểu Vũ à, em thật là tốt bụng!”, Nam Trúc Du ngốc nghếch để yên cho tôi vuốt lại tóc cho anh, mỉm cười tươi tắn, đôi mắt dài cong lên thành hình trăng khuyết, trông thật là đáng yêu!
“Nhưng mà Tiểu Vũ à, em không thích cách trang điểm của anh hôm nay sao?”
Hài, cái anh chàng này, lúc nào cũng hồn nhiên như vậy nhưng cũng rất biết quan tâm đến người khác.
“Anh cứ nghĩ là em sẽ thích cơ, thế nên suốt cả dọc đường anh cứ cố gắng phớt lờ những ánh mắt hiếu kì của người đi đường, để nguyên bộ tóc giả đó đến đây! Nếu như Tiểu Vũ đã không thích thì lần sau anh sẽ không đội nó nữa!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, thật thà nói.
Lần hẹn sau ư? Tôi chợt khựng lại, ngây người nhìn anh, lần hẹn sau ư? Tôi làm sao còn có thể có lần hẹn sau với Nam Trúc Du cơ chứ? Nói đùa à, 10 vạn nhân dân tệ cho một lần hẹn hò, cho dù tôi có là đại tiểu thư của nhà họ Lâm cũng không thể nào gánh vác nổi.
“Lần hẹn sau ư? Đại tiểu thư, cô thật sự đang hẹn hò với gã này đấy à?”, một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
Hả, giọng nói này là của…
“Phác Tùng Bình, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?”, tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Phác Tùng Bình đã đứng bên cạnh không biết từ lúc nào, đang nhìn tôi và Nam Trúc Du bằng ánh mắt thê lương.
Hài, cái gã này sao trông bộ dạng cứ như vừa bị bại trận quay về ấy!
“Đương nhiên là tôi phải xuất hiện ở đây rồi!”, Phác Tùng Bình nhìn tôi, thản nhiên nói, “Bởi vì tôi là vệ sĩ của cô mà!”
Hả, vệ sĩ? Ôi trời, đất đá như đang ào đổ xuống đầu tôi.
“Cậu là vệ sĩ của Tiểu Vũ à? Thế thì có phải cậu cũng giỏi võ như ở trên ti vi không?”, khi tôi còn đang ngẩn ra chưa biết trả lời ra sao thì đôi mắt của Nam Trúc Du đã sáng lấp lánh, vẻ mặt đầy sùng bái, chạy lại hỏi han Phác Tùng Bình.
Ôi trời đất ơi, Nam Trúc Du ơi là Nam Trúc Du!
“Đương nhiên rồi, nếu như võ công không giỏi thì làm sao tôi bảo vệ tiểu thư được!”, lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt tôn sùng của người khá, Phác Tùng Bình vỗ ngực tự hào, kiêu ngạo nói.
“Đúng thế!”, Nam Trúc Du gật đầu phối hợp.
“Tôi nói cho cậu biết, Phác Tùng Bình tôi đây từ nhỏ đến lớn chỉ có mỗi quyết tâm là phải bảo vệ tiểu thư!”, nhìn thấy Nam Trúc Du có vẻ phối hợp ăn ý với mình, Phác Tùng Bình càng được dịp lên mặt. Cậu ta quàng tay qua vai Nam Trúc Du, hào hứng kể tiếp: “Để có thể làm bảo vệ cho tiểu thư, ngay từ năm lên hai tuổi tôi đã đến Lâm Nguyên Đường để học võ rồi!”
Hai tuổi đã bắt đầu học võ ở võ quán nhà tôi ư? Những lời nói khoe khoang như thế này chỉ có Phác Tùng Bình mới có thể nói ra miệng được. Nhưng Nam Trúc Du ngốc nghếch đâu có biết rằng đó chỉ là điều khoe khoang, người ta nói gì anh ấy tin nấy, đã thế lại c