Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1097 lượt.
nay tôi chưa hề có khái niệm về giá cả, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hào hứng của Nam Trúc Du khi nói chuyện, đột nhiên tôi cảm thấy chợ đêm thật sự còn thú vị hơn nhiều so với các bách hóa lớn, “Vậy thì chắc là chợ đêm thú vị lắm nhỉ!”
Nam Trúc Du nhìn tôi, cắn chặt môi, ngại ngùng nói: “Tiểu Vũ ơi, không biết em có thời gian cùng anh đi dạo chợ đêm một chút không? Anh biết là thời gian hẹn hò của chúng ta đã vượt quá thời gian quy định, nhưng em có thể đi cùng anh thêm một lúc nữa được không?”
“Ơ…”, cái anh chàng ngốc này, rõ ràng là tôi muốn đi dạo chợ đêm, thế mà lại nói như thể cầu xin tôi cùng anh đi dạo chợ đêm không bằng. Đồ ngốc, đúng là đồ ngốc!
“Đương nhiên là em đồng ý rồi!”, tôi ngẩng đầu, mỉm cười tươi rói với Nam Trúc Du, “cám ơn anh, Nam Trúc Du!”
Tôi thò tay ra, nắm lấy bàn tay đang chìa ra trước mặt tôi của Nam Trúc Du, tự nhiên như thể đây là hành động mà chúng tôi đã thực hiện đến vài trăm lần vậy. Nhưng đột nhiên trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi xót xa, lưu luyến khó nói lên lời. Có phải là đi hết chợ đêm này, chúng tôi lại sẽ trở thành những người bạn bình thường hay không?
Hình như tôi đã hơi “nghiện” làm bạn gái của Nam Trúc Du rồi!
“Nam Trúc Du, anh nhìn con lợn đen trắng này xem, dễ thương quá!”
“Nam Trúc Du, mau lại đây, bên ngày có người làm túi bằng giấy để bắt cá này!”
“Nam Trúc Du, qua bên đây mau, có nhiều đồ chơi lắm, chong chóng này, ví này, cả vòng đeo tay nữa này…Oa, Nam Trúc Du, những chiếc vòng tay bằng bạc này đẹp quá!”
Vừa vào chợ đêm là tôi liền kéo tay Nam Trúc Du chạy lăng xăng khắp nơi, vừa xem vừa reo lên thích thú.
“Nhìn cái vòng tay bằng bạc khắc hình cây trúc này em, dễ thương quá phải không anh?”, tôi cầm một chiếc vòng khắc hình cây trúc lên xem, nét điêu khắc rất tinh xảo, quả thực rất đẹp nên không nỡ đặt xuống.
“Ừm, không tồi!”, Nam Trúc Du đứng bên cạnh, gật đầu và mỉm cười với tôi.
“Anh cũng thích à?”, tôi hỏi.
“Ha ha, Tiểu Vũ thích thì anh cũng thích!”, Nam Trúc Du hồn nhiên đáp.
“Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền?”, tôi vừa móc ví tiền trong túi vừa quay lại nói với Nam Trúc Du ở phía sau lưng: “Nam Trúc Du, cái vòng này vừa hay anh thích, em cũng thích, hơn nữa em lại thấy nó rất hợp với anh, thế nên công tất cả các lí do vào với nhau, em quyết định sẽ mua nó tặng cho anh!”
“Tặng cho anh?”, Nam Trúc Du cầm lấy chiếc vòng bạc từ tay tôi, tỉ mỉ quan sát hình điêu khắc trên chiếc vòng, sau đó nhăn mặt nói: “Tiểu Vũ, em thật sự muốn tặng cái này cho anh sao?”
Nam Trúc Du lật qua lật lại, hai mắt chăm chú nhìn vào bên trong chiếc vòng, kinh ngạc hỏi lại tôi: “Tiểu Vũ, em thật sự muốn tặng cái này cho anh sao?”
“Sao, anh không thích à?”, tôi cố ý nhướn mày hỏi.
“Không không không…, không phải vậy, anh rất thích cái vòng này”,
cầm chiếc vòng trong tay, Nam Trúc Du mặt mày đỏ lựng, bối rối nói: “Nhưng mà…chiếc vòng này có ý nghĩa khác, không thích hợp…”
“Đương nhiên là em biết cái vòng này có ý nghĩa gì, nếu không em tặng nó cho anh làm gì?”, nhìn vào hình cây trúc rất đáng yêu trên chiếc vòng, tôi cố ý tỏ vẻ thất vọng, nói: “Nếu như anh không thích thì thôi vậy!”
“Thích chứ, đương nhiên là anh thích!”, Nam Trúc Du ngẩng đầu, khuôn mặt vô cùng cảm kích nhìn tôi, “Tiểu Vũ, em yên tâm, nhất định anh sẽ giữ gìn chiếc vòng này! Bắt đầu từ bây giờ, anh thề sẽ bảo vệ em suốt đời suốt kiếp!”
Hả…chỉ là tặng một chiếc vòng thôi, sao phải cảm kích đến như vậy nhỉ? Bảo vệ mình suốt đời suốt kiếp ư?
Tôi vỗ vỗ vào lưng anh chàng Nam Trúc Du vì cảm động mà ôm chầm lấy tôi, tự nhủ trong đầu: một hôm nào đó nhất định mình phải tìm cơ hội chỉ bảo cho anh chàng này vài thứ mới được, sao mà dễ dàng cảm động thế không biết! Người khác tốt với anh ấy một phần là anh ấy lập tức dùng mười phần báo đáp lại. Nếu như thế này thì sớm muộn gì anh ấy cũng bị người ta lừa bán đi cho xem!
“Nam Trúc Du, không cần phải chăm sóc em suốt đời suốt kiếp đâu, hay là anh…”
“Không được!”, tôi còn chưa kịp nói hết thì đã bị Nam Trúc Du cắt ngang: “Tiểu Vũ, em phải tin anh, nhất định anh sẽ chăm sóc em suốt đời suốt kiếp, anh thề đấy! Nhất định anh sẽ trở thành một người mạnh mẽ, mạnh mẽ đủ để có thể bảo vệ em!”
Mấy lời này sao mà ướt át thế nhỉ?
Tôi chớp chớp mắt, nhìn vẻ mặt cực kì nghiêm túc của Nam Trúc Du.
Tự nhiên tim tôi đập rất nhanh. Nếu cứ thế này thì không ổn…
Tôi lắc mạnh đầu mình để xua đi những liên tưởng kì lạ. Tôi và anh ấy chẳng qua chỉ là một đôi trong có một ngày, sau ngày mai, mọi thứ đều sẽ tan biến hết. Chính là như vậy đó, Lâm Xuân Vũ tôi tin chắc là như vậy!
Một tiếng đồng hồ sau, biết không còn sớm nữa, Nam Trúc Du liền giục tôi về nhà.
“Tiểu Vũ à, nếu như em thực sự thích, lần sau chúng ta lại đến đây chơi!”, Nam Trúc Du gần như phải lôi tôi ra khỏi chợ đêm, vừa lôi vừa nói: “Nhưng mà hôm nay chúng ta đã đi chơi rất lâu rồi, em phải về nhà đi ngủ thôi, nếu không ngày mai tỉnh dậy sẽ rất mệt đấy!”
“Được rồi!”, nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của Nam Trúc Du, tôi đành miễn cưỡng chấp nhận.