Tác giả: Mễ Mễ Lạp
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.
Du lôi ra tận cửa, “Nhớ kĩ, kể từ nay, con và cậu ta phải thường xuyên hẹn hò, ít nhất là 3 tiếng đồng hồ! Nếu không, Lâm Xuân Vũ à, bố sẽ trừ tiền tiêu vặt của con, đồng thời phạt con mỗi ngày phải đứng tấn 3 tiếng đồng hồ”
Cái gì? Trừ tiền tiêu vặt, lại còn phạt đứng tấn 3 tiếng ư? Nói như vậy có khác gì bảo tôi đừng sống nữa?
Ông bố độc ác!
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy rõ hai chữ “ác quỷ” in trên trán bố.
“Bây giờ là 5 giờ rưỡi chiều! Cố lên nhé! Kế hoạch hẹn hò mỗi ngày trên 3 tiếng đồng hồ bắt đầu thực hiện từ ngày hôm nay, vì vậy các con hãy cố gắng!”, bố tôi hào hứng nói, nói dứt lời liền quay người đi vào trong.
Bây giờ phải làm thế nào? Ngoài việc làm theo ý của bố tôi còn biết làm thế nào được đây? Tôi không muốn mỗi ngày phải đứng tấn ngần ấy thời gian đâu, mệt chết mất!
Vì thế kể từ trưa nay, dưới sự giám sát của bố tôi, tôi và Nam Trúc Du phải hẹn hò ít nhất 3 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Cũng bởi vì hai bên có nhiều thời gian ở bên nhau hơn nên chúng tôi cũng hiểu nhau nhiều hơn.
Cuối cùng tôi cũng biết được biệt danh “đôi mắt quyến rũ” của Nam Trúc Du từ đâu mà có. Với một người liên tục làm việc không ngừng mỗi đêm, đến ban ngày tự nhiên sẽ cảm thấy buồn ngủ.
Nhưng đối với Nam Trúc Du, những điều khó hiểu xung quanh anh ngày càng tăng lên.
Tôi thật sự không hiểu nổi, sao cả ngày làm việc mệt mỏi như vậy mà anh ấy vẫn có thể mỉm cười tươi tắn đến thế? Tại sao anh ấy có thể dễ dàng cảm thấy hài lòng và hạnh phúc đến như vậy? Tại sao có thể sống một cách tích cực và lạc quan đến thế?
Cuối tuần, theo như “mệnh lệnh” bổ sung của bố, chúng tôi bắt buộc phải hẹn hò trên sáu tiếng. Mặc dù xót xa Nam Trúc Du vì hẹn hò mà không có thời gian nghỉ ngơi nhưng nếu không làm theo lời của bố, chỉ e mọi chuyện sẽ càng trở nên phức tạp! Thế là nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định lựa chọn phương pháp hẹn hò trong rạp chiếu phim. Có như vậy Nam Trúc Du mới có thể vừa nghỉ, vừa ngủ trong rạp chiếu phim. Ha ha…đúng là nhất cử lưỡng tiện!
Thế là sáng hôm nay, như đã hẹn, tôi ngồi đợi Nam Trúc Du ở nhà. Bởi vì anh ấy kiên quyết bảo tôi hãy đợi ở nhà, anh ấy sẽ đến đón tôi. Mặc dù tôi biết thừa cái mà anh ấy gọi là “đón” cuối cùng cũng chỉ là hai đứa cùng đi bộ, nhưng mà không sao, thực ra đi bộ đến rạp chiếu phim cũng là một lựa chọn không tồi!
Mới nghĩ đến việc hai đứa sát vai nhau đi đến rạp chiếu phim, trong lòng tôi đã cảm thấy thật ấm áp!
“Kính cong…”, tiếng chuông cửa vang lên.
Đúng là vừa nhắc đến Tào Tháo thì Tào Tháo đến!
Tôi vui mừng chạy như bay ra ngoài cổng, nhưng vừa mở cổng ra, toàn thân tôi cứng đờ.
Người đứng ngoài cổng… lại chính là Mê Cúc và hội trưởng Mậu Nhất.
“Mê Cúc, còn cả hội trưởng Mậu Nhất nữa, hai người…sao lại đến đây?”, tôi ngây người nhìn nụ cười ấm áp của Mậu Nhất, căng thẳng hỏi.
“Sao thế Tiểu Vũ, cậu không hoan nghênh tôi với Mậu Nhất sao?”, Mê Cúc dẩu mỏ lên, vẻ mặt có chút không hài lòng, “Hay là trong nhà cậu có bí mật gì đó không thể cho chúng tôi biết?”
“Ha ha…làm gì có chuyện đó, chẳng qua là tôi ngạc nhiên quá thôi!”, tôi bối rối đáp, đành phải mời Mê Cúc và Mậu Nhất vào nhà.
Nam Trúc Du ơi, anh tuyệt đối đừng xuất hiện vào thời điểm này nhé! Nếu không một người thông minh như Mê Cúc sẽ hiểu ra tất cả mọi việc!
Tôi liếc nhìn Mê Cúc và Mậu Nhất. Gần đây hội trưởng và Mê Cúc trở nên thân thiết với nhau, hai người thường xuyên cùng xuất hiện trước mặt tôi. Nếu như để cho Mê Cúc phát hiện ra tôi và Nam Trúc Du cũng thân thiết như vậy thì chắc chắn hội trưởng cũng sẽ biết. Không được, tuyệt đối không được! Tôi nhất định không thể để Mê Cúc nhìn thấy Nam Trúc Du được!
“Tiểu Vũ, sao thế? Sao nhìn bộ dạng cậu hoảng hốt thế? Không phải là đang đợi bạn trai đến đón đi hẹn hò đấy chứ?”, Mê Cúc nhìn tôi, ánh mắt sắc sảo như xuyên thấu tim gan tôi vậy.
“Làm…làm gì có?”, tôi lập tức lên tiếng phản bác, “Ha ha, tôi chưa có bạn trai, chẳng phải điều này cậu biết rất rõ hay sao?”
“Thế à?”, Mê Cúc nheo mắt, làm bộ như vô tình nói: “Tôi nghe nói gần đây cậu và Nam Trúc Du lớp tôi rất thân thiết, vài ngày trước còn nghe nói cậu ấy đến tận lớp cậu để tìm cậu mà! Mang tiếng là bạn của cậu mà ngay cả việc này tôi cũng không biết!”
Mê Cúc vừa nói vừa tỏ vẻ buồn rầu.
“Hơ…”, tôi không biết nói sao, chỉ biết thấp thỏm đưa mắt nhìn hội trưởng Mậu Nhất.
Hội trưởng Mậu Nhất liệu có hiểu nhầm chuyện này không?
“Tôi và Nam Trúc Du chẳng có gì cả!”, tôi vội vàng giải thích, “Chính là bởi vì không có gì nên tôi mới không nói với cậu đấy!”
“Tiểu Vũ…”, tôi vừa nói dứt lời thì ngoài cửa vang lên giọng nói ấm áp quen thuộc, “Em chuẩn bị xong chưa, chúng ta xuất phát th….ôi!”
Trúc Du đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy những người đang ngồi trong phòng, chữ “thôi” như bị chẹn lại trong cổ họng của anh.
Toàn thân tôi như bị đóng băng, rồi…tách tách..tách…khối băng ấy đang nứt vỡ tan tành.
Bầu không khí chìm vào sự tĩnh lặng đến ngạt thở.
“Thật là trùng hợp! Trúc Du, cậu cũng đến tìm Tiểu Vũ à?”, sau một hồi trầm ngâm, Mê Cúc liền lê