Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

hai giờ đêm, lính gác cổng ngoài doanh trại Kinh Sơn vừa đổi ca, cửa vừa mở đã có một chiếc xe đèn sáng loá vòng từ ngoài vào, tốc độ xe rất nhanh làm cho hai chiến sĩ gác sửng sốt, giật mình vội vàng chạy vào phòng trực ban nhìn camera theo dõi, khi thấy rõ biển số xe mới thờ phào nhẹ nhõm.
“Này, mình nghe nói vợ của đội trưởng vừa mới tới, căn hộ bên viện kia cũng đã bài trí trang hoàng xong rồi, làm sao đêm hôm khuya khoắt không có việc gì đội trưởng còn đến đây nhỉ?! Mình có nghe thấy xảy ra chuyện gì đâu?”
Một người khác vừa hà hơi vừa sửa sửa lại đai lưng, nói “Hừ, xảy ra chuyện gì thì cho cậu biết đấy à? Đổi ca xong rồi thì nhanh đi về đi.”
Phòng trực ban Đoàn bộ đèn vẫn còn sáng, liên lạc viên thấy Cố Hoài Ninh vào thì cuống quýt bật dậy đứng nghiêm chào, Cố Hoài Ninh gật đầu, đi thẳng về văn phòng của mình. Trong văn phòng tham mưu trưởng Triệu Kiền Hoà cùng đoàn phó Nhạc Khải đang ngồi đợi anh.
Trông thấy hai người Cố Hoài Ninh hơi sửng sốt, “Có chuyện gì? Điện thoại cũng không nói rõ, còn gọi cả Nhạc Khải đến nữa? Nói đi?”
“Không phải cả cậu cũng bị tôi “đào” đến sao?” Triệu Kiền Hoà liếc anh một cái, bắt đầu nói vào vấn đề chính, “Vừa nãy nhận được điện thoại của cấp trên, nói là có ba chiếc xe của chúng ta quệt vào xe dân trên đường cao tốc, tra biển số thì là xe của Đoàn bộ mình.”
Không đợi anh nói hết, Nhạc Khải vội vàng cắt ngang, “Không thể nào, sắp đến Tết rồi, từ mấy hôm nay đã có quy định rất nghiêm khắc, bất kể xe nào ra ngoài đều cần phải có cấp trên phê chuẩn. Ai cả gan làm bậy làm loạn như vậy mà còn dám phóng trên đường cao tốc?”
“Tôi doạ cậu làm gì, điện thoại đã báo tới các ngành liên quan trong Quân khu rồi, mẹ nó, không phải một cái mà là ba cái, biển số xe rõ rành rành, lập tức có thể điều tra ra được là người của đơn vị nào, chỉ cần một cú điện thoại là lập tức có thể biết ngay.”
Cố Hoài Ninh nghe đã hiểu đại khái, im lặng một lát mới hỏi: “Lái xe cũng là người Đoàn bộ chúng ta?”
Triệu Kiền Hoà vỗ bàn, nghiến răng nói: “Lái xe là người địa phương mới to chuyện. Nếu như chuyện này bị phanh phui ra thì sự việc không phải nhỏ đâu.”
Anh vừa dứt lời Cố Hoài Ninh đã biến sắc mặt. Nhạc Khải là người từ dưới điều lên chưa được một năm nên không hiểu rõ, do dự hỏi, “Nếu điều tra ra thì xử trí như thế nào?”
Triệu Kiền Hoà liếc mắt, hạ giọng xuống, “Chắc chắn là sẽ bị cấp trên xử phạt, nếu nghiêm trọng hơn thì bị giao cho ngành liên quan tiến hành xử lý, năm kia bộ phận trang thiết bị có một phó trưởng phòng, bởi vì bị điều tra ra việc ông ta buôn đi bán lại đồ quân dụng, ngay lập tức đã bị bãi miễn tất cả chức vụ, may mà có người quen ở cấp trên nên không bị đi tù, lúc đó ông ta chỉ còn cách rời quân đội chuyển nghề chạy lấy người.”
Nhạc Khải nghe xong thì đau đầu, “Cái bọn bảo vệ kia không biết nghĩ gì mà cho chúng nó lấy xe qua cửa, tự tìm cái chết rồi.”
Cố Hoài Ninh cười khẩy, “Cậu nói như vậy không đúng, bọn họ là phục tùng mệnh lệnh, cấp trên có lệnh thì tiểu binh phải thi hành. Điều tra cứ để cho bọn họ điều tra, đừng vội cho mọi người biết, biết nhiều náo động nhiều, ngăn chặn cũng không kịp.”
Nhạc Khải đứng bật dậy đi ra ngoài thu xếp công việc.






Nhạc Khải đi rồi trong văn phòng còn lại hai người, Cố Hoài Ninh hơi nhíu mày nói với Triệu Kiền Hoà, “Hôm nay cậu làm sao thế hả, làm gì mà giận dữ tới mức đó?”
Triệu Kiền Hoà chửi thề một câu, “Con mẹ nó, đã xui xẻo còn gặp chuyện phiền toái, làm ông càng bực thêm.” Dừng lại một chút, anh nghẹo đầu nhìn Cố Hoài Ninh, cười gian manh, “Này, ban nãy gọi điện thoại tới có cắt ngang chuyện tốt của cậu không đấy? Chăn êm nệm ấm người đẹp thơm tho chờ ở nhà phải không?”
Anh vừa dứt lời đã bị Cố Hoài Ninh lừ mắt một cái, “Thì ra cậu cũng biết, tưởng cậu không biết chứ.” Một câu bao hàm bao nhiêu ý nghĩa sâu sắc thâm thuý khiến cho Triệu Kiền Hoà nghẹn lời, vô cùng tổn thương, tự ti ảo não. Anh cầm mũ dằn lên đầu đứng bật dậy đi nhanh ra ngoài. Mẹ kiếp, ông đây không có vợ chẳng nhẽ trêu một chút cũng không được sao?
Cố Hoài Ninh thấy vẻ mặt ghen tị của bạn thì cười khẽ, trí óc lại không kìm chế được nghĩ về câu nói vừa rồi, chăn ấm nệm êm người đẹp thơm tho? Anh vốn vô cùng muốn hưởng thụ điều đó, nhưng hiện tại với tình trạng bây giờ thì chưa thể được. Còn một đống việc trước mắt cần giải quyết, có vợ mà không được ôm, tình cảnh như vậy mà cũng có người hâm mộ thì thật là hết chỗ nói.
o—————–o
Tất cả đều là những bức ảnh chụp trước đây của anh. Có bức chụp từ hồi còn nhỏ, mặc một bộ âu phục bảnh bao, thần thái vô cùng sáng láng, có điều biểu tình trên mặt thì muôn thuở không thay đổi, lạnh lạnh nhạt nhạt. Có bức chụp lúc học Trung học, vẻ mặt tươi tắn hơn t, ít ra lúc chụp ảnh còn biết cười một cái. Càng về sau ảnh cũng ít dần đi, một số tấm ảnh chụp khi học bên Anh, tóc húi cua, mặc quân phục, trước ngực còn đeo huy hiệu Nữ hoàng. Mấy tấm ảnh sau cùng của anh so với bây giờ không khác gì nhau, chụp ảnh không cười, c