XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá !

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.

ào động đậy được. Có tiếng cười rì rầm thoát ra từ cổ cô, bàn tay anh vòng vòng hai lượt cô đã bị rút sạch đi áo sống, hơi lạnh ập tới, theo bản năng Lương Hoà rút vào người anh. Động tác này của cô khiến anh vô cùng vừa lòng.
“Em.. em có chuyện muốn nói…” Cô lắp ba lắp bắp, muốn đẩy anh ra.
Cố Hoài Ninh thở ra nhẹ nhàng, nhấc một cái đã ấn cô tì vào tường, hai chân mạnh mẽ khống trụ không cho cô giãy dụa.
“Lương Hoà, anh làm việc không bao giờ làm một nửa rồi bỏ dở. Tối hôm qua cũng vậy, hôm nay lại càng như vậy.”
Câu nói quen thuộc này làm Lương Hoà giận sôi lên, nhưng cô lại băn khoăn không hiểu. Một nửa cái gì, một nửa như thế nào? Định mở miệng hỏi, đầu óc cô bỗng nhiên nổ oanh một cái. Lập tức mọi suy nghĩ trở nên rối loạn, nhớ tới nụ hôn nửa đường chết non tối hôm qua. Nhưng mà chỉ cần bồi thường một nụ hôn giống như vậy không được sao? Hôm qua chỉ là một nụ hôn, còn bây giờ, bây giờ là lau súng lửa, sẽ chết cháy!!!
Hai chân thon dài trắng nõn bị buộc tách ra, nơi riêng tư bí ẩn không có chút gì che giấu lộ rõ ràng trong đôi mắt anh, khoảng cách gần đến mức mặt cô đỏ bừng lên không thể kìm nén. Cô ngẩng đầu lên chưa kịp nhìn anh đã bị đôi môi kia áp xuống, gáy cổ bị bàn tay to rộng giữ chặt lấy, kéo sát đến nụ hôn của anh. Cô bị bắt phải ngửa đầu, hé mở đôi môi đón nhận cơn mưa hôn, gắn bó quấn quýt, không thể chia lìa.
Cảm giác nóng bỏng không hề báo trước ập tiến vào trong cơ thể, Lương Hoà mở to hai mắt, không thể tin được nhìn anh. Đổi lại là tiếng cười khe khẽ trầm trầm, anh siết chặt lấy thắt lưng cô bắt đầu thong thả đưa đẩy, khuây khoả mà mạnh mẽ. Đôi mắt màu hổ phách nhìn anh, long lanh mê hoặc, nụ hôn của anh rơi xuống trên mặt, trên mắt, mũi, trên bờ môi đang hé mở của cô, giọng anh đầy vẻ kìm nén:
“Nhắm mắt lại!” Ánh mắt của cô rất mềm mại, vô cùng đáng yêu, sẽ làm anh nhịn không được khống chế không được mất. Dừng một chút anh lại bồi thêm một câu nữa “Không được phép ngất xỉu!”
Giọng nói tràn đầy yêu thương nồng nàn, thanh âm lại như là nghiến răng kìm chế, đan xen vào nhau trong cơn sóng ái tính. Anh khống chế mọi thứ rất hoàn hảo, âm vang vào tai cô, dập dờn lênh đênh trên biển mật ngọt, làm cho cô cảm thấy, giờ khắc này vô cùng vô cùng tuyệt vời. Vì thế, dần dần, cô thả lỏng cơ thể, tận tình nghênh đón sự nồng nàn nhiệt liệt của anh.
o——————–o
Lương Hoà không ngất xỉu, nhưng lúc nằm trở lại giường cũng không còn chút khí lực nào, kéo chăn lên đã muốn ngủ ngay lập tức. Ngược lại, người kia sức lực vẫn vô cùng sung mãn, tay chống đầu nằm trên giường nhìn cô cười nhạo báng:
“Có lẽ cô Nhậm nói đúng thật, phụ nữ sức khoẻ kém đối với đàn ông quả là không tốt chút nào.”
Lương Hoà há miệng, giãy dụa cựa quậy, “Anh.. nghe hết được sao?”
Cố Hoài Ninh nhíu mày “Dưới phòng bếp chính là hành lang mà.”
Lương Hoà xấu hổ và giận dữ “Đó là vì cô ấy nói to quá!”
Anh cười, không lại trêu chọc nữa, kéo chăn đắp lại cho cô, “Thôi, hôm nay em cũng mệt rồi, anh sẽ không truy cứu chuyện đó.”
Da mặt anh làm sao có thể dày như vậy?! Lương Hoà phẫn uất định bác bỏ, đột nhiên cảm thấy ngờ ngợ, hỏi: “Anh biết hôm nay em làm gì sao?”
Anh nhìn nhìn cô, không trả lời.
Một lát sau cô rầu rĩ hỏi, “Theo anh, em có nên đi gặp ông ấy không?”
Đợi một lát không thấy anh trả lời. Lương Hoà xoay người ngẩng đầu nhìn, đôi mắt anh nhắm lại, dường như đã ngủ. Cô khẽ thở dài, lại vùi mình vào trong chăn. Vào lúc cô mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên nghe tiếng anh nói: “Hoà Hoà, chuyện ông ấy phản bội bà ngoại theo em là không thể tha thứ được sao?”
Cô ngẩn người, thật lâu sau mới nghe thấy giọng của mình, “Em.. chỉ cảm thấy.. ông ấy không có trách nhiệm, cư xử với bà ngoại và mẹ em như thế thì thật tàn nhẫn. Nhưng mà chị Diệp cũng nói, bao nhiêu năm trôi qua, hận thì cũng đã hận, nên quên thì cũng đã quên, cần buông thì cũng nên buông.”
“Nói cũng có lý. Cho dù thế nào, đối với Diệp lão thì bà ngoại cũng đã để lại cảm nhận tốt đẹp nhất, ông ấy sẽ không quên đâu. Huống gì bà ngoại lại ra đi dứt khoát kiên quyết như vậy, ông ấy lại càng không thể quên được.”
Cô nghe vậy thì cảm thấy kỳ lạ “Vì sao?”
Anh cười chậm rãi, “Cô bé ngốc, có những người, làm cho mình phải khắc trong tâm khảm, khiến người còn sống không thể quên được họ, đó chính là khi họ mất đi.”
Khắc trong tâm khảm, khi đã mất đi? Cô tự hỏi một hồi lâu rồi mới hiểu được. Nếu ấn tượng về bà ngoại đối với Diệp lão là như thế, vậy thì Lâm Kha kia, có thể hay không, đối với anh cũng là như thế?
Sáng sớm hôm sau, Cố Hoài Ninh lái xe đưa Lương Hoà đến bệnh viện.
Cổng bệnh viện lúc nào cũng đông, người hối hả ra vào qua lại, phải mất khá lâu Cố Hoài Ninh mới tìm được một chỗ để dừng xe. Tưởng rằng Lương Hoà đã vào trong trước nên đậu xe xong anh vội vàng đi vào rất nhanh, ai ngờ vừa đến đại sảnh lại thấy cô vẫn do dự đứng ở cửa. Anh thở dài, bước lại gần nắm nhẹ lấy bả vai cô.
“Nếu không muốn đi thì chúng ta lại trở về nhà, được không?”
Thanh âm của anh rất dịu dàng, truyền vào tai cô có hiệu l