Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.
>Cúp điện thoại, cô chui vào trong chăn nhắm mắt chuẩn bị ngủ, bỗng cửa phòng lại mở toang ra, mẹ cô lắc lắc thắt lưng đi vào, ngồi bên cạnh chăn của Trần Nhược Vũ, nhỏ giọng nói: “Con gái à, mẹ nghĩ, Mạnh Cổ tuy rằng là người tốt, nhưng gia đình cậu ấy so với chúng ta khác nhau nhiều lắm, hai đứa có hợp nhau không? Mẹ nói vậy nhưng vẫn muốn tốt cho con thôi, nếu trong nhà cậu ấy đối xử với con không tốt con nhớ phải nói với mẹ. Mẹ không cần giàu sang gì cả.”
Trần Nhược Vũ giật mình, hốc mắt đỏ lên, thiếu chút nữa là vùng dậy ôm lấy mẹ, nhưng nhất thời nghĩ tới việc mẹ cô sẽ tiếp tục dây dưa về chuyện gia đình Mạnh Cổ, nên cô vẫn phải giả vờ như đã đi ngủ.
Mẹ Trần đợi một lúc, thấy con gái đã ngủ thật rồi, thôi đành chờ đến mai vậy.
Sau một lúc lâu, Trần Nhược Vũ mở mắt, gởi tin nhắn tới cho Mạnh Cổ: “Mẹ em hỏi anh và gia đình anh liệu có đối tốt với em không, bà nói bà không ham giàu sang. Cho nên anh phải đối tốt với em một chút, em có chỗ dựa là mẹ đó.”
Chỉ trong chốc lát Mạnh Cổ đã trả lời tin nhắn: “Xin chuyển lời đến mẹ vợ, con gái bà ‘ thất thân lẫn thất tâm’, bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi.”
Trần Nhược Vũ mếu máo trừng to hai mắt đọc tin nhắn, hơn nửa ngày mới nhắn lại cho anh một chữ: “Hừm.”. Hừm xong cảm thấy thỏa mãn, rồi tiếp tục đi ngủ.
Mạnh Cổ ở lại thành phố C cho đến khi hết ngày nghỉ Tết. Trừ việc tới gia đình nhà họ Trần thăm hỏi ra thì anh còn dẫn cha mẹ cô cùng em trai đi dạo phố mua sắm, ý nghĩa này nói lên anh chính là con rể tương lai của họ.
Những lúc như này Trần Nhược Vũ liền tỏ ra là người nắm tiền và quyền trong gia đình của ác bá tiên sinh, không được mua cái này, không được mua cái kia, sẽ lãng phí,tiền bạc đều phải tính toán, kết quả là cô bị ác bá tiên sinh và ba người nhà họ Trần lườm suốt, cô đương nhiên có nguyên tắc và quan điểm của riêng mình, không nhân nhượng.
Khiến cho cha Trần lắc đầu, em trai ghét bỏ trọng sắc khinh em, mẹ Trần nói thẳng con gái ăn cây táo rào cây sung. Vì thế gia đình quyết định Mạnh Cổ không thể không ra mặt thu hồi tạm thời lại ví tiền của anh, Trần gia lập tức không náo loạn nữa, mua sắm điên cuồng. Trần Nhược Vũ âm thầm nhìn Mạnh Cổ thanh minh, cô hài lòng với kết quả này.
Đi dạo được hai ngày, mọi người đều nhất trí cho rằng vì ví tiền của bác sĩ Mạnh, Trần Nhược Vũ đã rất nhanh biến thành nữ cường nhân. Mạnh Cổ nói lý với Trần Nhược Vũ rằng, anh cho rằng cô đã chuẩn bị tốt đối mặt với gia đình nhà anh.
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, cô cảm thấy anh đang nói đùa mà thôi.
Vào ngày mồng 6 Tết, ánh nắng ấm áp, thời tiết vô cùng đẹp, Mạnh Cổ tạm biệt gia đình nhà họ Trần, đưa Trần Nhược Vũ trở về thành phố A.
Trần Nhược Vũ cải thiện quan hệ với mẹ, khiến tâm trạng cô vô cùng tốt, trên đường còn hát: “Anh muốn đi tìm Trần Nhược Vũ.”Vừa hát vừa viết vào quyển sổ nhỏ.
“Em viết cái gì vậy?”Mạnh Cổ lái xe, không nhìn được trong quyển sổ cô đang viết gì, liền hỏi.
“Viết lại những chuyện ngu ngốc anh đã trải qua.”
“Phiền quá, anh trải qua thì cũng có em ở bên cạnh, nhưng mà viết như này liệu có đủ không? Hay anh mua cho em quyển sổ to hơn.”
“Hừ.”Trần Nhược Vũ nhăn mặt.
“Những chuyện thông minh anh đã làm qua em nhớ hết được không?”Mạnh Cổ lại hỏi.
“Không cần phải nhớ, chuyện anh trải qua, từng chuyện một em đều không quên.”
“Là những chuyện gì?”
“Theo đuổi em, quan tâm tới em. Muốn em là vợ của anh, chỉ số thông minh của anh biểu hiện như thế nào.”
Mạnh Cổ cười cười, gật đầu, càng nghĩ càng buồn cười, bật cười ha hả.
“Này, anh có gì mà buồn cười chứ.”
“Không có gì.”
“Không có gì là sao?”
“Chỉ là anh đối với em rất tin tưởng.”
Mạnh Cổ nói những lời này cô không hiểu hết được, sau đó cô lăn ra ngủ ở trên xe, đến lúc khi tỉnh lại, cô rốt cục đã hiểu được ý trong lời nói của Mạnh Cổ.
Bởi vì anh đưa cô tới một nhà hàng, lúc dẫn cô vào mới nói cho cô biết rằng cha mẹ anh đang ở trong chờ cô.
Cái gì?
Trần Nhược Vũ muốn bỏ trốn, quá sợ hãi.
Có cần phải đột kích nhanh đến vậy không?
“Em còn chưa chuẩn bị tốt.”Xong rồi, xong rồi, chứng sợ hãi khi gặp người lớn trong nháy mắt đã phát tác.
Cô lôi kéo tay anh, hỏi anh: “Gặp cha mẹ anh nên nói gì bây giờ?”
“Theo tự nhiên thôi.”
“Nếu nói không nên lời thì phải làm sao?”
“Vậy thì ăn cơm.”
“Nếu hỏi em thì phải làm sao?”
“Trả lời theo tự nhiên.”
“Nếu cho em chi phiếu thì em phải làm sao?”
Trần Nhược Vũ đại chiến cha chồng
Cho dù Trần Nhược Vũ có nghĩ ra bất kì tình huống như thế nào, cuối cùng vẫn bị kéo vào phòng ăn.
Lúc đẩy cửa vào, Trần Nhược Vũ liếc mắt liền nhìn thấy người ngồi ở ghế chính đang mỉm cười nói chuyện là mẹ Mạnh, còn người đang giữ bộ mặt nghiêm túc chính là viện trưởng Mạnh.
Nhất thời, Trần Nhược Vũ cảm thấy như hai chân mình bị nèn đá, không đi nổi, dù thế nào cũng không thể tỏ ra tự nhiên được, chân tay trở nên luống cuống.
Mạnh Cổ xoa xoa đầu cô, dùng sức nắm lấy cánh tay của cô, ôm nửa ngư