Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341910
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.
gười chuyển lời, sau này tôi sẽ nhắc nhở anh ấy.”
Trần Nhược Vũ tủm tỉm cười, nhìn sắc mặt y tá Điền xấu đến không từ nào diễn tả được, trong lòng càng vui mừng.
Y tá Điền bước đi trong nỗi căm giận. Trần Nhược Vũ trở lại băng ghế dài, lấy di động ra, soạn một tin nhắn gởi cho Mạnh Cổ.
Để cho người khác xem tin nhắn của cô? Cố ý làm khó cô? Cô sẽ không dễ dàng lùi bước!
“Xin chào. Anh cứ làm việc của anh, nhớ chú ý sức khỏe. Sao anh nỡ nhờ y tá Điền xinh đẹp dịu dàng giúp anh chuyển lời, anh nên chân thành cảm ơn cô ấy. Còn bữa đại tiệc lãng mạn ngọt ngào này, tôi sẽ một mình thưởng thức, anh cũng đừng để mình đói. Không cần phải lo cho tôi.”
Kể cả nhìn cũng không thèm nhìn lại, vui vẻ bấm nút gởi đi.
Sau đó, cô lấy ra trong túi hai cái bánh, một chai nước khoáng, chuẩn bị mở tiệc. Vừa ăn, Trần Nhược Vũ vừa nghĩ, sớm biết như vậy thì nên mua bánh bao. Bánh bao năm xu một cái, bánh mì năm tệ một cái, cô lỗ vốn rồi!
Trần Nhược Vũ, cô bị động kinh sao?
Sau khi thưởng thức xong bữa tối lãng mạn một mình, Trần Nhược Vũ nán lại vườn hoa một lúc, sắc trời đã nhuộm tối, trong vườn hoa muỗi bay như dự tiệc, đốt cô sưng vù như cái bánh bao. Cô nhìn đồng hồ, bây giờ đã bảy giờ.
Mạnh Cổ không trả lời tin nhắn, cũng không gọi điện, càng không xuất hiện trước mặt cô.
Tình hình như này, là cô thắng?
Trần Nhược Vũ đem bánh bỏ vào túi nilong, còn cả chai nước khoáng ném vào thùng rác ở trong vườn hoa, sau đó lượn lờ vào bệnh viện tìm toilet, giải quyết xong cô bước ra cửa chính của bệnh viện, đón xe bus ra về.
Lương Tư Tư ôm bát mì lớn đi vào, ngồi ở bên cạnh Trần Nhược Vũ, cả hai cùng nhau tìm hiểu định nghĩa về cảm xúc. Lương Tư Tư vừa ăn mì vừa nhai nhồm nhoàm nói: “Nhược Vũ, bộ dáng này của bạn không phải là mất mát, cũng không phải là thất vọng, mà là thất tình.”
Trần Nhược Vũ cứng đờ cả người, vẫy tay xua đuổi: “Đi, đi, đi ăn mì của bạn đi, phun cả mì lên người mình đây này.”
Thất tình? Cô thất tình?
Thất tình hai lần với cùng một người đàn ông?
Sai hết, cô đã sớm cắt đứt mối nghiệt duyên này.
Lương Tư Tư nuốt sợi mì xuống, lần này đã cổ thông họng thoáng phát biểu cảm nghĩ của mình: “Nếu không phải thất tình, còn có một kiểu gọi khác – là thầm yêu.”
Trần Nhược Vũ lại cứng đờ cả người. Thế này còn ghê hơn cả việc thất tình.
“Nhược Vũ, bạn làm sao vậy? Gần đây bạn rất lạ. Nếu tình cảm có trục trặc, cứ đến tìm mình, bằng kinh nghiệm của mình, đủ để viết thành sách dài hàng trăm chương, chuyên cố vấn tình yêu, mình sẽ dốc sức giúp cậu, giải thích cặn kẽ.”
Trần Nhược Vũ lắc mạnh đầu: “ Tình cảm của mình không có vấn đề.”
“Thế sao?”Lương Tư Tư tỏ vẻ thất vọng: “Vậy nếu tình cảm gặp chướng ngại, đừng ngại, cứ tìm mình tư vấn.”
“Không có chướng ngại tình cảm.”Tiếp tục lắc đầu.
“Được rồi.”Lương Tư Tư lộ rõ vẻ tiếc nuối nhìn Trần Nhược Vũ, rồi quay người bỏ đi.
Trần Nhược Vũ thở dài, vừa cắn môi vừa ngồi ngắm nhìn hai chữ: “Phiền muộn”to tướng trên màn hình vi tính. Ngồi nhìn chằm chằm một lúc, sau đó cô tắt máy tính đi.
Cả đêm, Mạnh Cổ cũng không trả lời tin nhắn, cũng không gọi điện phản công, trong lòng Trần Nhược Vũ dâng lên cảm giác nhớ nhung. Đồng thời, Trần Nhược Vũ cũng nhớ nhung gia đình khi cô còn chưa gọi về nhà, trái lo phải nghĩ, vẫn không biết nên nói thế nào với người nhà, lăn lộn nằm trên giường, rốt cuộc cô cũng hạ quyết tâm, chờ ngày mai sẽ gọi.
Nửa đêm, Trần Nhược Vũ đang ngủ say thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cô mơ mơ màng màng, không biết đang xảy ra chuyện gì, theo bản năng cầm điện thoại rồi bấm nút nghe.
“Trần Nhược Vũ, cô bị động kinh sao?”Một tiếng gào rú ghê rợn trong điện thoại truyền đến khiến Trần Nhược Vũ tỉnh táo như sáo!
Mẹ ơi, tên bác sĩ quỷ ám Mạnh Cổ gọi đến.
“Bác sĩ Mạnh, anh bị làm sao vậy?”Cứ giả vờ ngu đần đi.
“Cô gửi cái tin nhắn cuối cùng cho tôi ý là như nào? Hồ ly tinh biến thân thành gái ngoan từ bao giờ vậy?”
“Hả? Cái gì? Anh chờ một chút, để tôi xem bây giờ là mấy giờ?”Kéo dài thời gian, tính toán đối sách.
Vừa nhìn đồng hồ, 2 giờ 45 phút!
Con bà nó! Nếu nói anh không phải đang trả thù, đánh chết cô cũng không tin.
“Cô xem giờ làm cái quái gì, tôi làm việc bận sắp chết, đến bây giờ mới thở được, ăn cơm chưa kịp tiêu hóa thì đọc được ngay tin nhắn của cô, đầu của cô có phải bị đá ném cho nát bét rồi không?”Dám đùa giỡn với anh ư! Trần Nhược Vũ, cô chê cô sống quá lâu sao?.
Làm gì mà ghê thế!
Bây giờ đã quá nửa đêm, Trần Nhược Vũ đầu óc mụ mị đặc quánh, hoàn toàn bị Mạnh Cổ đàn áp. Vừa mới nhìn thấy mũi kim đồng hồ, ngọn lửa tức giận liu riu chuẩn bị cháy thì đã nhanh chóng tự dập tắt.
Cô im lặng.
“Nói chuyện!”Đầu dây bên kia, Mạnh Cổ lên giọng.
“Bác sĩ Mạnh, đêm đã khuya, những lời nói có nội dung sâu xa đầy hàm nghĩa ấy để lần khác gặp mặt rồi nói chuyện. Ngày mai còn phải đi làm, trước tiên chúng ta cứ nghỉ ngơi đã, anh thấy sao?”
“Ngày mai tôi sẽ nghỉ ngơi, có thể ngủ cả ngày c