Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

tiệt, tất cả đều do anh.
Kiểm tra điện tâm đồ rất nhanh, Trần Nhược Vũ hỏi kết quả, bác sĩ bé nhỏ nói nhịp tim đập quá nhanh, còn lại đều bình thường: “Bản kết quả sẽ có, chờ thầy kiểm tra mới tổng kết được, nếu có vấn đề gì, thầy sẽ nói với cô.”Bác sĩ nhỏ phụ y tá đẩy máy kiểm tra điện tâm đồ rời đi, y tá khác giúp cô sửa sang lại quần áo.
Trần Nhược Vũ ngồi xuống giường, uống cốc nước, đang ngơ ngẩn cả người thì thấy Lương Tư Tư chạy vào: “Mình có được số điện thoại của anh ấy rồi.”
“Uhm.”Chắc chắn là số điện thoại của bác sĩ Mạnh. Không có nhân cách, thấy gái xinh liền cho ngay số điện thoại. Không có khí chất! Phỉ nhổ anh hàng vạn lần.
“Mình cũng cho anh ấy số điện thoại của mình.”Tâm trạng Lương Tư Tư rất tốt: “Bước đầu tiên của kế hoạch thu phục.”
“Chúc mừng bạn.”Phỉ nhổ hai con người này một nghìn lẻ một lần.
“Nhược Vũ, kết quả điện tâm đồ của bạn như nào? Có cần nằm viện không? Nếu nằm viện, có phải là bệnh nhân của bác sĩ Mạnh không? Như vậy, mình có thể lấy cớ đến thăm bạn,mỗi ngày đều gặp được anh ấy.”
Trần Nhược Vũ hoàn toàn kiệt sức, ngay cả việc âm thầm phỉ nhổ cũng không có.
Hai người này rất xứng đôi với nhau, phải không?






Cuối cùng Trần Nhược Vũ cũng không phải nằm viện.
Cái này cũng phải cảm ơn máy đo điện tâm đồ đã cho ra kết quả bình thường, cảm ơn bác sĩ bé nhỏ đã hoàn thành xuất sắc công việc của mình, cảm ơn trái tim ngoại trừ việc đập nhanh ra thì vẫn khỏe mạnh bình thường, cảm ơn bác sĩ có lương tâm là Mạnh Cổ đã không hạ độc thủ với cô.
Tóm lại, đợi chừng mười phút, có một bác sĩ trung niên xa lạ bước vào phòng bệnh của Trần Nhược Vũ. Ông ấy so với Mạnh Cổ nhìn khá giống nhau, hỏi Trần Nhược Vũ một đống vấn đề. Ví dụ như ngoại trừ hoảng sợ ra thì còn chỗ nào không thoải mái hay không.
Xác định sức khỏe cô bình thường mới tạm thời dừng tra vấn, vị bác sĩ trung niên nói cô có thể xuất viện, nếu đêm nay tình trạng tim đập nhanh không dứt, thì ngày mai cần đi đến khoa tim để kiểm tra lại, cũng đề nghị cô mau chóng sắp xếp thời gian làm cuộc kiểm tra sức khỏe tổng quát.
Trần Nhược Vũ ngoan ngoãn gật đầu.
Miệng vẫn há tròn, chưa kịp đóng lại, tay cũng không kịp nâng, nước mắt cũng chưa thu lại được giọt nào. Trần Nhược Vũ rõ ràng đang sung sướng khi vừa được ngáp thêm một cái nữa.
Lương Tư Tư đi theo Mạnh Cổ vào sau, tâm trạng rạo rực vui sướng còn thay Trần Nhược Vũ lau nước mắt: “ Nhược Vũ, bác sĩ Mạnh đã hết nhiệm vụ, mọi việc đã làm xong, có thể đưa chúng ta về nhà.”
“ Được.” Trần Nhược Vũ ngáp xong cũng tỉnh như sáo, hình tượng gì chứ, duyên dáng gì chứ, cô không cần.
Cảm thấy cô tràn đầy sức sống như vậy, hai người kia cũng không dám lên tiếng. Ba người ngồi lên xe, Lương Tư Tư ngồi ở ghế phó lái, Mạnh Cổ lái xe, Trần Nhược Vũ ngồi ở hàng ghế sau.
Ở trên xe, Lương Tư Tư tìm đề tài để mơi chuyện Mạnh Cổ, vừa cười vừa nói rất vui vẻ. Trần Nhược Vũ ngồi nghe mà ngẩn cả người, cô nhìn vào kính chiếu hậu, nhìn Mạnh Cổ bằng ánh mắt thù địch.
Trần Nhược Vũ chớp mắt mấy cái, rồi cũng không kiềm chế được cơn buồn ngủ ập tới, nằm ở ghế sau, từ từ đi vào giấc ngủ.
Buồn ngủ ghê, nằm xuống thoải mái quá, da mặt dày quả thật rất có lợi.
Mơ mơ màng màng cô nghe được Lương Tư Tư nói: “ Nhược Vũ ngủ rồi, có lẽ bạn ấy quá mết. Bác sĩ Mạnh, thật ngại quá.”
“ Không sao, đừng khách sáo, cô ấy luôn coi tôi là người một nhà.”
Phì, ai là người nhà của anh!
Trần Nhược Vũ thầm oán, xe lắc xe lư, cô lại ngủ tiếp.
Trần Nhược Vũ đánh một giấc cho tới khi về tới nhà. Lương Tư Tư giúp Trần Nhược Vũ thu dọn rồi nhìn Mạnh Cổ cảm ơn không ngớt.
Mí mắt Trần Nhược Vũ díp cả vào: “ Người một nhà không cần khách sáo.”
Hàm răng trắng của Mạnh Cổ lại nhe trước mặt cô, cô cũng cười đáp lại. Sau đó, lên tới nhà, cô lại tiếp tục ngủ. Ngủ một giấc cho tới sáng.
Một đêm không nằm mơ, không mơ bị mẹ già đuổi đánh, không mơ thấy có lời cay nghiệt của bác sĩ Mạnh Cổ đe nạt. Cô mở to đôi mắt, cuộc đời vẫn rất tươi đẹp.
Bắt đầu một ngày mới, bệnh tim đập nhanh cũng chấm dứt.
Trần Nhược Vũ xoa xoa tay, cảm thấy tinh thần rất phấn chấn. Cô đã nói rồi đó thôi, cô thấy máu là choáng, là ngất, chỉ là bệnh bình thường thôi. Tinh thần suy sụp, nhịp tim đập nhanh cũng chỉ là bệnh bình thường thôi.
Cô muốn đứng dậy lần nữa, để cho người nhà cô thấy, cô cũng có thành tựu của riêng mình. Để cho Mạnh Cổ thấy, cô cũng có nét quyến rũ hớp hồn.
Mặc bộ quần áo đầy màu sắc, Trần Nhược Vũ khiến Lương Tư Tư nhìn cô bằng ánh mắt đầy kinh ngạc. Đấy là chưa nói đến ý chí sục sôi đi làm của Trần Nhược Vũ nhé.
Công việc chồng chất nhiều ngày, chạy đi tìm khách hàng mệt chết, muốn kí hợp đồng mới cũng khó. Một lòng phấn đấu trong công việc đã làm Trần Nhược Vũ quên béng vụ đi tái khám, mấy ngày nay cũng không có liên lạc với Mạnh Cổ, trong nhà tiếng chuông điện thoại cũng không kêu, cô thở dài nhẹ nhõm, nhưng vẫn thấy có điều gì không ổn.
Mạnh Cổ coi như không khí. Bây giờ phải xốc lại ti


XtGem Forum catalog