Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chết Cũng Không Thể Yêu

Chết Cũng Không Thể Yêu

Tác giả: Bồng Vũ

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/884 lượt.

nh hãi…… Đủ loại cảm xúc như sóng to bốc lên mà đến, mà trong đó mạnh nhất mãnh liệt nhất, chính là cảm giác mọi thứ thực tại đều tê dại!
Ước chừng ngây người vài phút anh mới hoàn hồn, đem xe đến bên đường ngừng lại, xuống xe, mặt lạnh đi vào khách sạn.
Khuôn mặt tràn đầy lửa giận như muốn giết người hỏi ra số phòng ở quầy tiếp tân, anh giống người đi bắt kẻ lừa chồng thông dâm, một đường nghe năm người truyền đạt.
Cửa, kêu nhanh như nổi trống.
“Là ai?” Trong phòng, một giọng nam khẩn trương đề phòng hỏi.
Anh không nói, vẫn như cũ ra sức đập mạnh cửa.
Cửa mở ra một khe nhỏ, người bên trong còn không kịp thấy rõ ràng, anh liền trực tiếp đẩy cửa xông vào.
Trong phòng, Đồng Húc Hòa ngồi ở trên giường, vừa thấy đến anh, khuôn mặt nhỏ nhắn kinh ngạc biến trắng biến xanh.
Đường Tắc An? Anh…… Làm sao có thể ở trong này?






Đường Tắc An? Anh…… Làm sao có thể ở trong này?
“Đường……” Tạ Tường Nghị lại sợ tới mức ngây ra như phỗng, hoàn toàn há hốc mồm.
“Em tới nơi này làm gì?” Trừng mắt nhìn Đồng Húc Hòa, tâm anh như bị lửa đốt, nhưng mắt anh, mặt anh, thanh âm của anh, lại lạnh buốt cơ hồ muốn làm người ta đông cứng.
Đồng Húc Hòa nhanh chóng đứng dậy, không nói ra tiếng.
“Mỗi ngày đều về trễ, chính là đến nơi đây?” Anh hỏi.
“Cho nên, bởi vì chơi thân liền lén lút đến khách sạn? Em liền như vậy ngây thơ? Là vì tôi không có để ý giáo huấn tốt, mới cho em như vậy phóng đãng vô sỉ sao?” Lửa giận đã cháy hỏng lý trí của anh, anh bắt đầu nói không suy nghĩ đến nhiều việc.
Cô giống bị rút đi sinh lực, cả người chấn động, oán hận nhìn anh chằm chằm.
“Đường tiên sinh, anh đừng quá phận, Húc Hòa bạn ấy không phải người như thế, Húc Hòa kỳ thật……” Tạ Tường Nghị ý đồ vì Đồng Húc Hòa giải thích, không ngờ lời vừa ra khỏi miệng càng như lửa cháy đổ thêm dầu.
Phải một tiếng Húc Hòa, trái một tiếng Húc Hòa, Tạ Tường Nghị dám như vậy thân thiết kêu tên của cô?
“Câm miệng! Ta không hỏi ngươi.” Anh nổi giận cắt đứt lời nói của Tạ Tường Nghị, máu càng thêm nghịch lưu chảy tán loạn.
“Anh đừng đối với bạn ấy hung dữ!” Cô tức khí đỏ mắt.
Tạ Tường Nghị tất cả đều là bị động, là cô chủ động lợi dụng hảo cảm của hắn đối với cô, buộc hắn bồi cô cùng nhau đến khách sạn, thỉnh hắn giúp cô…… Giúp cô giải thoát nỗi thống khổ thâm trầm ở trong lòng, giúp cô quên đi Đường Tắc An.
Nhưng là…… Vì sao người cô muốn quên nhất, hồn trong tận đáy lòng không tiêu tan cũng theo tới đâu?
Vì sao, dù có ở nơi xa, chính là trốn không thoát khỏi anh?
Đường Tắc An thấy cô che chở Tạ Tường Nghị, nheo mắt lại, giận dữ phát ra:“Em liền như vậy khẩn cấp muốn cùng nam nhân ở trên giường? Liền như vậy chờ không kịp muốn đạp hư chính mình?”
“Đúng, tôi thực vội, biết vì sao sao? Bởi vì tôi chịu đủ anh! Tôi nghĩ muốn nhanh chút tìm một nam nhân đến cứu tôi, thoát khỏi khống chế cùng trói buộc của anh, bằng không mỗi ngày bị anh là người giám hộ giám thị, tôi đều nhanh điên rồi! Sắp phiền đã chết……” Đồng Húc Hòa tức giận toàn thân phát run, hướng về phía anh lớn tiếng kêu lên.
Những lời này, quả thực tựa như chất dẫn cháy củi lửa, tức giận như cuồng diễm làm cho chút bình tĩnh còn sót lại toàn bộ đem phá hủy, anh giống như con thú hoang bị chọc giận, cầm tay cô, dùng sức lôi kéo ra khỏi phòng. (khách sạn)
“Chờ một chút, anh nghĩ làm gì Húc Hòa?” Tạ Tường Nghị đuổi theo ra đến giữ chặt tay Đường Tắc An, lo lắng hô to.
Anh bỏ tay Tạ Tường Nghị ra, lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, nói:“Tránh ra, đây là ‘Việc nhà’ của chúng tôi, không quan hệ đến cậu!”
Một câu “Việc nhà”, đem lời nói của Tạ Tường Nghị tất cả đều phá hỏng, hắn ngây ngốc nhìn Đường Tắc An thịnh nộ đem Đồng Húc Hòa kéo vào thang máy, giật mình không nói được gì.
Này Đường Tắc An…… Thật là người giám hộ của Đồng Húc Hòa sao? Nhưng giờ phút này xem ra, lại giống một nam nhân đang ghen dữ dội, đặc biệt đến đoạt lại nữ nhân yêu quí thuộc sở hữu của anh……






Đồng Húc Hòa bị Đường Tắc An mang về nhà, vừa vào cửa, đã bị đẩy hung hăng ngã vào sô pha.
“A……” Cô hô nhỏ một tiếng, anh ghé vào trên đệm. (ghế sô pha)
“Nói!” Đường Tắc An lửa giận chưa hết, hai tay sát thắt lưng, giọng lành lạnh đối cô nói.
“Muốn tôi nói cái gì?” Cô quay đầu trừng anh.
“Nói rõ ràng em vì sao phải làm như vậy?” Anh một đường bão táp trở về, trong lòng càng không ngừng tự hỏi: Anh đối với cô có phải còn chưa đủ? Vì sao cô thế nhưng lại nói cô chịu không nổi? Là vì chịu không nổi anh, mới đi tìm cái ten tiểu tử Tạ Tường Nghị kia? Là như thế này sao?
Cô, tâm co rút đau đớn một chút, dừng một giây, quyết định nói dối.
“Đúng vậy, tôi thương bạn ấy!”
Anh tư lự biến sắc, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo biến hình.
Cô nói…… Cô yêu Tạ Tường Nghị?
Trong ngực một cỗ lửa cháy nóng bỏng, ẩn chứa thật sâu tiến vào chích trái tim đau đớn, là cái gì? Rốt cuộc là cái gì? Vì sao anh lại cảm thấy mọi tế bào sở hữu đều ở kêu gào, mỗi một dây thần kin


pacman, rainbows, and roller s