Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1549 lượt.

nữa thì rơi nước mắt. Đã bị thương tới mức này rồi còn hỏi cô ư?
Thấy Thượng Linh không nói gì, những ngón tay đang nắm tay cô lại càng siết chặt hơn nữa. Cô vội nhìn anh lắc đầu, ra hiệu mình không sao cả, chỉ tới lúc đó anh mới dần dần lịm đi. Nhưng bàn tay đang nắm lấy tay cô trước sau đều không hề buông. Đến nỗi khi đến bệnh viện, cô không thể không đi theo vào phòng cấp cứu.
Cho đến khi bác sĩ kiểm tra xong, tiêm thuốc mê trước khi phẫu thuật cho anh, các y tá luống cuống mãi mới tách được những ngón tay đang nắm chặt đó ra.
“Bạn trai em chắc phải yêu em lắm! Bị thương nặng như vậy mà vẫn còn đủ sức nắm chặt tay em thế này!” Cô y tá đắp thuốc cho vết trầy da trên cánh tay Thượng Linh khẽ thở dài: “Giá mà bạn trai chị cũng yêu chị như bạn trai em thì tốt biết bao!”
Bạn trai? Thượng Linh cố nặn ra nụ cười gượng. Anh đang nghĩ gì khi đẩy cô ra? Anh cứu cô như vậy thì được gì chứ? Phải chăng muốn được cô tha thứ?
Nếu chỉ muốn được tha thứ, việc gì phải liều cả tính mạng? Những việc như thế này chỉ có những kẻ ngớ ngẩn mới làm thôi. Tên ngớ ngẩn Diệp Thố!
Ca phẫu thuật thành công đã nối lại được những chỗ gãy trên xương tay phải và chân trái, chỉ có điều chấn động não hơi rắc rối nên còn phải theo dõi thêm vài ngày.
Diệp Thố nằm trên giường bệnh phải treo cả tay phải và chân trái, trên trán dính đầy bông băng, mất hẳn hình tượng thường ngày. Thượng Linh không hề rời đi, đợi đến lúc thuốc mê tan hẳn, muốn anh giải đáp thắc mắc trong lòng cô.
Nhưng đến khi thấy anh mở mắt tỉnh lại. Những giọt nước mắt yếu đuối lại thi nhau tuôn trào.
“Khóc cái gì chứ!...” Hơi thở anh yếu ớt, chau mày nhìn cô.
“Có khóc đâu!” Cô giận dỗi đáp lại: “Em còn lâu mới khóc vì anh. Rõ ràng là anh bắt nạt em, làm sao mà em phải khóc vì anh chứ?”
“Đừng khóc nữa…” Anh giãn mày khẽ nói.
“Đã bảo là không khóc mà!” Cô lau mắt, nhưng những giọt nước mắt bỗng nhiên lại tuôn ra. Những giọt nước mắt đáng lẽ phải rơi vì một người đàn ông khác trong đêm Giáng sinh, giờ đây lại tuôn rơi.
Đúng là chia tay Phong Duy Nặc, Thượng Linh rất buồn. Thực ra mấy ngày nay cô đều giả vờ như mình không quan tâm. Diệp Thố nói rất đúng, cô không muốn về thành phố S để đối diện với sự thật. Không muốn để người khác thấy mình đau khổ, muốn giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, xuất hiện như không hề quan tâm đến bất cứ điều gì sau khi sự việc đã xảy ra.
Thượng Linh không thể hiểu nổi, tại sao vào lúc cô đau khổ nhất, người ở bên cô lại chính là Diệp Thố, người đã từng làm cô tổn thương?
“Đừng khóc nữa…” Anh khẽ nhắc lại, muốn đưa tay lên nhưng nhận ra mình không động đậy nổi.
“Thuốc mê vẫn chưa tan hết đâu! Gãy cả tay rồi, cứ bình tĩnh mà nằm tĩnh dưỡng đi!” Thượng Linh vội lau khô nước mắt: “Dũng cảm cứu người thế, đáng lẽ phải biết sẽ ra nông nỗi này chứ! Anh tưởng là mình đang đóng phim hay sao? Nếu chẳng may anh bị ngớ ngẩn, lẽ nào em phải chăm lo anh cả đời ư?”
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
“Sao không nói gì vậy? Chẳng phải cứu em để được em tha thứ hay sao? Anh không nói làm sao em biết anh muốn thế nào chứ? Anh đừng tưởng em sẽ giống mấy nhân vật nữ chính trong phim, vừa thấy nhân vật nam chính tỉnh lại đã vội lao đến khóc lóc ầm ĩ, không cần người ta nói gì đã vội đồng ý tất cả mọi điều!” Thượng Linh nói hơi nhanh, đến chính cô cũng chẳng biết mình đang nói gì.
Anh lặng lẽ nhìn cô trong giây lát, đột nhiên nói: “Tha lỗi cho anh!”
Cả căn phòng chìm trong im lặng hồi lâu. Anh lại nói tiếp: “Thượng Linh, tha lỗi cho anh!”
Thượng Linh vẫn không nói gì. Hai người nhìn nhau, không ai lên tiếng nữa. Những giây phút chờ đợi dài dằng dặc, trái tim anh như chìm trong băng giá mùa đông, cái lạnh xâm chiếm ngấm vào tận xương tủy.
Nếu cô thực sự không chịu tha thứ cho anh… Nhưng hồi lâu sau, anh nghe thấy tiếng cô khẽ cười.
“Diệp Thố, đúng là chẳng ai tâng bốc nổi khiếu ăn nói của anh, em cứ tưởng anh đã chuẩn bị cả tràng những điều cần nói…” Cô đưa tay ra, chầm chậm đặt lên, nắm chặt tay trái không bị thương của anh: “Đồ ngốc, em đã tha thứ cho anh rồi! A Thố!...”
Tên gọi từ những ngày ấu thơ từ từ vang lên, như tia nắng rực rỡ sưởi ấm cả phòng bên chỉ trong nháy mắt.






Chúng Ta Chia Tay Đi!
Phong Duy Nặc xuất hiện không đúng lúc. Khi đó Thượng Linh đang bưng đĩa cơm trưa, ngồi bên cạnh giường bón cho Diệp Thố.
Thực ra, Thượng Linh thấy tuy tay phải của anh bị gãy nhưng nếu tay trái cầm thìa xúc cơm cũng sẽ chẳng thành vấn đề, hơn nữa đường đường là CEO của cả tập đoàn khách sạn, nằm trên giường để phụ nữ xúc cho ăn thì mất hình tượng quá. Nên lúc đầu cô không chịu bón cho anh, nhưng kết quả là khi cô ăn xong phần cơm của mình, phần cơm của anh vẫn còn nguyên chưa động đũa.
Người bị gãy tay gãy chân vẫn đang ngồi im ở đó, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt lặng lẽ không lời. Thượng Linh nhăn mặt, cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
Cô cho anh ăn chẳng cam tâm tình nguyện chút nào, tất nhiên sẽ bón nhầm. Chư


Old school Swatch Watches