Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
Tiếng anh vừa mê đắm, vừa như khẩn cầu, trăn trở bên tai cô.
Tịch Nhan không nén nổi nỗi xúc động. Người đàn ông này, dáng vẻ thanh tao, đẹp trai phong độ ngời ngời, một thân hội tụ tất cả những gì ưu ái của tạo hóa, vậy mà lại ngốc nghếch đợi cô ngần ấy năm trời.
Cô đã quá thấm thía dư vị của nỗi đợi chờ, hiểu rõ nỗi tuyệt vọng và cay đắng ấy, lòng chợt dâng lên nỗi xót xa.
“Được không em?”, anh hỏi lại lần nữa.
Cô bất lực thở dài, rồi nhẹ nhàng nhất có thể, khẽ đáp: “Em nhận lời anh”.
Khoảnh khắc ấy khiến Trác Thanh Liên như ngừng nhịp thở, không sao tin nổi tai mình. Khẽ buông lơi cánh tay, rồi lại choàng ôm cô chặt hơn nữa.
Bàn tay anh ấm nóng, mạnh mẽ ghì cô sát vào lòng mình, như muốn giấu cô vào lồng ngực, thành một phần cơ thể, không thể tách rời.
Nửa băng hà, nửa liệt hỏa
Lúc Trác Thanh Liên trở về nhà, đã là hơn mười giờ đêm.
Phòng khách đèn điện sáng trưng, Thanh Y và Phó Liêm đều có mặt, đang ngồi uống cà phê, chuyện phiếm với bố mẹ.
“Này, hai người sao vẫn chưa về nhà?”. Trác Thanh Liên nháy nháy mắt trêu chọc, “Hôm nay không phải đêm động phòng hoa chúc hay sao?”
“Vợ chồng già cả hết rồi, còn động phòng hoa chúc cái nỗi gì nữa?” Thanh Y bước hai bước lên trước, túm lấy cánh tay anh, “Em đang rất hứng thú với câu chuyện của anh và Đỗ Tịch Nhan đây, nói nghe xem, tiến triển đến đâu rồi?”
“Chưa đủ, chưa đủ đâu!”, Thanh Y vẫn chưa giở hết mánh lới, “Đỗ Tịch Nhan không thể chỉ có thể có giá như vậy được, anh cũng đã từng nói, chị ấy là báu vật vô giá trong lòng anh. Phải thêm một con xe thể thao mui trần Porsche màu đỏ, hay Mercedes, Lamborghini cũng được…”
“Trác Thanh Y, em đúng là một con quỷ tham lam!”, Trác Thanh Liên đứng trước cửa phòng ngủ, bất mãn kêu lên.
“Anh, đây là lần đầu tiên em mở miệng xin anh mà”. Trác Thanh Y xị mặt, “Lúc đầu anh cũng đã hứa, sẽ đáp ứng bất cứ yêu cầu của em…”
“Thôi được rồi”, Trác Thanh Liên khẽ thở dài, “Mai em ra hãng xe, xem thích loại nào, rồi gọi điện cho anh, anh đi thanh toán”.
“Thật chứ? Anh thật sự không tiếc đấy chứ?”. Thanh Y có chút bất ngờ, chớp chớp mắt nhìn anh.
“Ai bảo tôi lại có một cô em gái tham của, thịt người ăn cả xương cơ chứ?”, Trác Thanh Liên nhún vai, làm điệu bộ không còn cách nào khác, mở cửa bước vào phòng.
Thanh Y cũng bước vào theo, thả mình xuống ghế sofa, hai chân gác cả lên bàn uống trà làm bằng lim, điệu bộ không được thanh tao cho lắm.
“Trác tiểu thư, xin hãy chú ý giữ gìn hình tượng”, Trác Thanh Liên nhíu mày, nhắc nhở cô.
“Dù sao thì em cũng chẳng phải là thục nữ, dâu có được như cô giáo Đỗ của anh”. Thanh Y nhoài người về phía trước, vênh mặt lên: “Anh, sao bao nhiêu cô nàng xinh đẹp vây quanh, tình nguyện dâng tình yêu cho anh, mà anh lại cứ mê mẩn một Đỗ Tịch Nhan dung mạo bình thường, không có gì nổi bật cả như thế? Hay là thịt ăn mãi đâm chán rồi, nay muốn đổi khẩu vị sang ăn rau?”
Trác Thanh Liên phì cười, “Thế đối với em, Phó Viêm được coi là thịt, hay là rau?”
Thanh Y nghiêng đầu ra vẻ trầm tư: “Anh ấy không phải thịt, cũng chẳng phải rau, mà là cơm, bữa nào cũng phải có”.
Trác Thanh Liên ngồi xuống ghế đối diện cô, nói bằng một giọng điệu cực kỳ dịu dàng: “Đỗ Tịch Nhan đối với anh, chính là không khí”.
Ha ha, cái này còn quan trọng hơn này, không thể thiếu một giây một phút nào! Ánh mắt anh, lời nói anh, khiến ngay cả Thanh Y ngồi bên cũng thấy rưng rưng xúc động, chứ đừng nói đến Đỗ Tịch Nhan kia.
“Anh biến thành vị thánh tình yêu từ bao giờ thế hả?”. Thanh y chớp chớp mắt, quyết tâm truy hỏi đến tận cùng, “Em còn nhớ, hồi cấp ba anh cực kỳ đa tình, liên tục đổi bạn gái, rõ ràng là một lãng tử tình trường. Lãng tử biến thành thần tình yêu, Đỗ Tịch Nhan kia có sức hấp dẫn lợi hại vậy sao? Sao em không nhìn ra…”
“Những điều em nhìn không ra, còn cả tá ấy chứ!”, Trác Thanh Liên cười nhạt, một tay kéo cô lên khỏi sofa.
Giây tiếp theo, Thanh Y bị đẩy ra khỏi cửa. Cánh cửa trạm trổ màu cà phê ấy đóng rầm một cái không chút thương tiếc, ngay chỗ cách chóp mũi cô chưa đầy 3cm.
Thanh Y ngẩn người mất hơn 30 giây, mới ý thức được rằng bản thân vừa bị xua ra ngoài. Lửa giận bừng bừng: “Trác Thanh Liên, anh quá đáng vừa chứ! Hôm nay là ngày cưới của em, sao anh có thể đối xử với em như thế?...”
“Y Y, đừng gõ nữa, anh ấy sẽ không mở đâu”. Phó Viêm không biết đã đứng ngoài hành lang từ bao giờ.
“Lẽ nào lại như vậy?”, Thanh Y vẫn đang lửa giận ngút trời, “Anh ấy sao có thể vậy được?”
Phó Viêm đưa tay vuốt vuốt tóc cô, ôn tồn bảo: “Em không cảm thấy, hôm nay mình hơi làm quá rồi sao?”
“Em…”, cô ấp a ấp úng, “Em chỉ muốn quan tâm anh ấy thôi”.
“Anh biết”. Phó Viêm quẹt quẹt mũi cô, “Nhưng tính cách anh trai em thế nào, em đáng lẽ phải hiểu hơn anh chứ. Trừ phi bản thân anh ấy muốn, bất kỳ ai cũng không thể biết được tâm sự trong lòng anh ấy. Bề ngoài mặc dù dịu dàng như ngọc, nhưng ẩn chứa trong đó là một nội tâm vô cùng cứng rắn”.
Thanh Y cũng từng có lúc n