XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Chỉ Là Chuyện Thường Tình

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.

nỗi khiến người ta quên đi mùa động mưa gió đang thét gào lúc ấy.
Tịch Nhan nhìn anh, đôi mắt long lanh như nước, rồi rừ từ nhướn cằm lên, khẽ hôn đôi môi anh.
Trác Thanh Liên ánh mắt mơ màng, ham muốn nụ hôn nóng bỏng hơn nữa. Nhưng cô đã nhanh chóng mở cửa xe, dặn lại một câu: “Lúc nào tới thì gọi điện cho em!”
Nhìn theo bóng dáng gầy gầy, mỏng manh của cô mất hút sau màn mưa tối, anh bất giác thở dài, không biết vì thỏa mãn hay bởi không biết làm thế nào.
Tịch Nhan, Tịch Nhan, bảo anh làm sao mà không yêu em cho được?
Tịch Nhan bước vào phòng VIP của khách sạn, đã có không ít bạn bè có mặt.
Từ 16 đến 26, chớp mắt đã 10 năm trôi qua, những cậu thiếu niên bồng bột, những cô thiếu nữ ngây ngô ngày nào, đều đã trưởng thành, từ lâu đã không còn là những cô bé, cậu bé khi xưa nữa. Tuy đều ở trong cùng một thành phố, nhưng đại đa số không gặp lại nhau để từ khi tốt nghiệp, chuyện trò rôm rả không dứt.
“Tịch Nhan!”, có người gọi tên cô, Tịch Nhan nhìn theo hướng đó, trong góc dưới ánh đèn lù mù, Diệp Quân ngồi trên sofa đang vẫy tay gọi cô. Cô bạn thay đổi không nhiều, mái tóc ngắn gọn gàng, hoạt bát, vẫn nguyên hình tượng một cô nàng tomboy[1'>.
[1'> Tomboy: chỉ những cô nàng có cá tính mạnh mẽ, tác phong ăn mặc, nói năng giống con trai.
Tịch Nhan bước tới, Diệp Quân kéo tay cô, nhiệt tình: “Cậu đến được thế này, tớ thật sự rất vui”.
Trong lớp cấp hai, ngoài Tô Hàng ra, người tiếp xúc nhiều nhất với Tịch Nhan chính là Diệp Quân, nhưng đương nhiên là toàn là để mách lẻo Tịch Nhan thế này, thế nọ, bắt cô chép phạt, ghi tên cô đến muộn, trốn học, ngủ gật trong lớp.
Không ai nghĩ rằng, có một ngày nọ họ cùng ngồi với nhau, tay nắm tay trò chuyện chân thành. Diệp Quân công tác trong một cơ quan nhà nước, năng nổ được việc, khiến đường công danh của cô một bước lên mây, giờ đã là phó phòng rồi.
Có người cười hì hì đứng ra tổng kết: “Trong các bạn học cũ ngồi đây, làm quan chức lớn, Diệp Quân là nhất, kể đến tiền bạc, Đỗ Tịch Nhan đứng đầu, còn xét về học lực, Tô Hàng nhất định chiếm đầu bảng rồi, tiến sỹ từ nước ngoài về cơ mà!”
Nghe tới cái tên Tô Hàng, Tịch Nhan thoáng kinh ngạc: “Tiến sỹ từ nước ngoài về? Anh ấy về nước từ khi nào vậy?”
“Cậu vẫn chưa biết sao?” Người kia cũng ngạc nhiên không kém, “Cậu ta về nước được hơn hai tháng rồi, nhập hộ khẩu thành phố, được phân vào làm ở phòng nào đó thuộc sở xây dựng của tỉnh. Tối nay chính là cậu ta tới đây công tác, nên mời cơm các bạn học cũ ở thành phố C đó”.
Ra là vậy! Trống ngực Tịch Nhan đập thình thịch, không phân biệt nổi là cảm xúc gì. Cô cắn môi, nhìn sang Diệp Quân: “Là anh ta bảo cậu gọi điện cho tớ?”
“Chia tay rồi, thì vẫn là bạn mà”. Diệp Quân rõ ràng hiểu rõ mối quan hệ của hai người họ, “Hơn nữa hai cậu còn ngồi cùng bàn, hồi đó thân thiết như thế!”
Tịch Nhan mạch tư tưởng rối loạn, không biết nói gì hơn.
Đúng lúc cô đang do dự xem nên đi hay ở, thì cánh cửa mở ra, có tiếng người kêu lên: “Tiến sỹ Tô đến rồi!”
Tịch Nhan ngẩng đầu lên, Tô Hàng đứng ngay cửa, mặc áo khoác lông cừu màu đen, cao lớn rắn rỏi, gương mặt sáng sủa rạng rỡ.
Giữa đám đông vây quanh, anh nhìn cô cười khoe hàm răng trắng, ánh mắt long lanh.
Trong thoáng ngẩn ngơ, cô nhướn mi, dường như lại gặp lại cậu thiếu niên rực rỡ hào quang năm nào.
Đôi mắt, khuôn mày vẫn như cũ, vẻ anh tuấn, rạng ngời vẫn như xưa.






Khi tình yêu đã là dĩ vãng
Năm năm trước rời xa nơi góc bể chân trời, bặt vô âm tín, bỗng chốc, đứng sờ sờ ngay trước mắt
Nước cờ này của Tô Hàng khiến Tịch Nhan trở tay không kịp.
Cô tuy bề ngoài trầm tĩnh, trang nghiêm như một pho tượng, nhưng Tô Hàng nhìn thấu những lo âu và hỗn loạn trong đôi mắt cô.
Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt đen bí ẩn, làn môi mỏng và hơi cong cong… Tịch Nhan tuy không thể nói là vô cùng xinh đẹp, song lại được dáng người thanh mảnh, cao ráo, nước da trắng trẻo mịn màng, cùng ánh mắt trong sáng nhưng hờ hững, lại có vẻ tươi mới vô cùng hấp dẫn. Tựa như một đóa hoa bách hợp tao nhã, thoang thoảng mùi thơm, nhất cử nhất động đều khiến người ta cảm nhận được sự điềm tĩnh.
Cuộc sống của anh cứ thế trôi qua trong bình lặng, như mặt nước hồ tĩnh lặng, lấp lánh dưới ánh nắng chói chang. Sự xuất hiện của Tịch Nhan, đã gợn lên những con sóng lăn tăn.
Tịch Nhan là tuýp phụ nữ mà Tô Hàng chưa bao giờ từng gặp, lãnh đạm, cô độc lại có chút ương bướng, bình thường thì ngoan hiền như chú chuột trong hang, nhưng nội tâm thì lại rất cổ quái, tinh anh.
Nhìn cô bị bạn bè xung quanh xa lánh, miệt thị, một mình vẫy vùng trong bóng tối. Xuất phát từ sự thương hại, anh đưa tay ra cho cô nắm lấy. Hai năm ngồi chung bàn, anh cảm nhận được sự lanh lợi của cô, ở bên cô cảm thấy rất vui, nhưng lại không thể yêu cô.
Lúc đó mới có tí tuổi đầu, đâu biết thế nào là tình yêu. Là một học sinh ưu tú, anh ngoan ngoãn vâng lời, kính thầy yêu bạn, nam sinh hay nữ sinh nhất loạt đều là bạn học, hai chữ "yêu đương" căn bản không có t