Tác giả: Tô Mịch
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/375 lượt.
ng nói:
- Đến ký túc xá dỡ đồ trước nhé, em ở lầu nào? Thanh Khê hay Lam Điền?
Mạc Nhan xem tờ giấy nhập học nói:
- Thanh Khê.
Các lầu ký túc của đại học Z đều có tên, mà những cái tên này được đặt nghe có vẻ rất xanh tươi trù phú, ví dụ như Bạch Sa, Tử Vân, Thúy Bách, Đơn Dương…
Sinh viên nam mập nhìn Nghiêm Tiêu, cười càng rạng rỡ hơn nói:
- Tôi nói mà đây là duyên phận, không phải người cùng nhà, không vào cùng một cửa, mọi người đều là người một nhà.
Mạc Nhan bị nói đến ngứa cả lòng, lập tức bật lại:
- Ai nói là cùng một nhà với anh ta?!
Nghiêm Tiêu liếc tên mập, lạnh lùng nói:
- Đã là người một nhà vậy thì vali để cậu xách rồi.
Anh mập lập tức nói:
- Đều là người một nhà, khách sáo qua khách sáo lại như thế thì là người ngoài rồi, hai anh em chúng ta ai với ai xách chả được nhỉ?
Bị hiểu lầm một cách đau lòng, trong đầu Mạc Nhan lập tức xuất hiện một liên tưởng diệu kỳ. Mặt mày của Nghiêm Tiêu rất tuấn tú, khí chất lại cực tốt, khi hơi chau mày cũng có một cảm giác đẹp đẽ khó tả. Tuy vẻ đẹp của anh mập còn chờ phải nâng cấp, nhưng bây giờ để ý kĩ, vẫn là hết sức thân thiện. Vì thế, Mạc Nhan mới viết một bài văn, lại không ngờ máy tính bị virut xâm nhập bị hỏng, sau phải nhờ Nghiêm Tiêu sửa giúp, bài văn đó cũng bị lộ. Nhưng việc đó là của sau này.
Lúc đó, Nghiêm Tiêu không nhiều lời với anh mập, cúi người cầm tay kéo vali từ tay Mạc Nhan, nói ngắn gọn:
- Anh đưa em đến ký túc xá trước, sau rồi đi đăng ký học phần.
Mạc Nhan nhìn sư huynh mập đó một cách lưu luyến.
Anh mập thì cười:
- Anh Tiêu của chúng ta, hành lý với trọng lượng như thế nhất định không thể không xách nổi.
Mạc Nhan lập tức bật cười, hết sức nghiêm trang, vốn là muốn trở thành thục nữ, bây giờ giống như bong bóng xà phòng bảy màu, Bộp một tiếng là vỡ vụn.
Vì thế, vòng quay BT (biến thái ^^) của vận mệnh bắt đầu chuyển động…
Học xong tiết cuối cùng của buổi chiều, Mạc Nhan ăn tối ở căng tin xong, nhân tiện đi siêu thị mua vở viết.
Đó chính là Nơi tinh hoa của tiểu kết học kỳ.
Mấy năm này là thời đại bùng phát của thông tin. Trên mạng tin tức đủ hình đủ kiểu đều có, tiểu kết của học kỳ đương nhiên cũng không ngoại lệ. Vì thế phía nhà trường nghĩ ra một chủ ý, tất cả những bản tổng kết cá nhân, đơn xin vào Đảng, báo cáo thực tập đều không thu bản photo, bắt buộc phải viết tay bằng giấy theo đúng quy cách.
Mạc Nhan đến phòng tự học, thấy Nghiêm Tiêu đang thu xếp tài liệu, một đống giấy A4 đầy những chỉ lệnh của máy tính.
Nghiêm Tiêu thấy cô, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi nói;
- Anh đến nhà ăn, cần anh mua gì không?
Mạc Nhan lắc đầu, mở máy tính trên bàn, ấn nút mở. Đang lúc ai đó không có ở đây, cô đăng nhập game, nói không chừng giờ này còn có người quen đang online, ít nhất cần phải nói với người khác, một tháng nay mình vì kiểm tra mà cắt mạng.
Cô lên mạng, thì thấy có tin tức ở hộp thoại, là Y mệ phi vũ:
- Mặc Mặc, em và Công tử vô đạo cãi nhau à? Hôm qua sao lại PK cậu ta rồi?
Công tử vô đạo là một trong những người cô quen biết sớm nhất khi tham gia trò chơi. Anh ta ép làm bạn tốt, còn đề xuất việc dẫn dắt cô đi luyện cấp bậc, ngoài ra còn đề xuất “Làm bà xã nhé, những huynh đệ chơi cùng đều tìm được bà xã rồi.”
Mạc Nhan vì cái lý do này mà dở khóc dở cười, cuối cùng cũng đồng ý.
Tùy ý người hỏi, không có lý do gì mà đi trả lời câu hỏi đau đầu này. Sau đó, cô vẫn tự tập hợp, làm thuốc, làm nhiệm vụ.
Trong game, bạn không biết tôi là ai, tôi cũng không biết bạn là ai, không cần phải cho là thật.
Nhưng lời của Y mệ phi vũ khiến Mạc Nhan không hiểu tẹo nào:
- Em PK anh ta khi nào?
Y mệ phi vũ nhanh chóng trả lời:
- Thì là tối hôm qua, lúc tấn công Tàng kiếm các ấy.
Y mệ phi vũ:
- Cũng đến cửa cuối cùng rồi, Công tử vô đạo bị PK mất, đến kinh nghiệm cũng không có lấy một điểm, quá thảm thương!
Mạc Nhan nhanh chóng thanh minh:
- Oh, tối qua không phải là em lên mạng.
Y mệ phi vũ:
- Em bị trộm pass à?!
Chuyện gì thế này?
Mạc Nhan lấy lại tinh thần:
- Không phải, tối qua em có chút chuyện, là một sư huynh giúp em chơi bản sao.
Một hồi lâu, Y mệ phi vũ mới hỏi lại một câu:
- Vị sư huynh của em đẹp trai không?
…… ……
Mạc Nhan chống cằm, đánh một câu ở hộp thoại:
- Không phải là Công tử vô đạo đó đã chơi xỏ sư huynh chứ?
Khi Nghiêm Tiêu trở lại, Mạc Nhan đang chép bản tổng kết năm học ở trên máy, vừa copy vừa phát huy tư duy chém gió quý báu: “Thời gian trôi qua thật nhanh, năm học 200X này cuối cùng cũng đi qua. Trong năm học này tôi lên lớp không trễ cũng không về sớm, không thiếu tiết, bỏ tiết, chăm chỉ hoàn thành bài tập, nộp đúng hạn…”
Nghiêm Tiêu bước đến bên Mạc Nhan, ngồi xuống ở vị trí kế bên cô.
Mạc Nhan trong chốc lát đã viết đến triển vọng trong tương lai: “… tôi cần phải nỗ lực phấn đấu học tập hơn, không ngừng tiến bộ, trên con đường của chính mình phải tự mình bước!” Cô bỏ bút xuống kẹp tờ giấy bản thảo viết chi chit chữ ở trên bề mặt là bốn chữ Tổng kết năm học, rút ra cuốn t