Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/669 lượt.
một lời không hợp, thì đối với tôi cáu kỉnh. Cũng xem tôi làm quả hồng mềm bóp.”
An Tiểu Tâm hướng về phía TV cũng không biết nói gì nhìn ra ngoài một hồi, giơ cổ tay nhìn đồng hồ một chút, đã mười giờ rưỡi đêm rồi. Cô thật sự không thể ngồi yên, trong lòng giống như có lửa đốt, đứng dậy liền chạy ra khỏi nhà.
Trong gió đêm chạy một hơi đến dưới nhà Anh Bồi, An Tiểu Tâm ngẩng đầu nhìn trên tầng có một ánh đèn, ngực phập phồng mãnh liệt thở gấp.
Hơi thở vẫn chưa có hoàn toàn bình tĩnh, lại có cơ hội nghe thấy thanh âm mở của xe ô tô. An Tiểu Tâm quay đầu lại, đèn lớn của xe ô tô chói mắt làm cho cô không mở mắt ra được, từ tai truyền đến âm thanh xe ô tô dừng lại bên cạnh mình.
“Sao em lại đến đây?” Ánh mắt An Tiểu Tâm chưa mở ra, tiếng nói của Anh Bồi đã truyền tới.
Cô mở nửa mắt nhìn sang, Anh Bồi dừng xe ở bên cạnh cô, người ngồi ở chỗ tài xế xe đối với cô cười nói.
“A. . . . . . A, đi dạo, em đi dạo ngang qua đây, hắc hắc.” An Tiểu Tâm khẩn trương nói.
“Anh thấy em giống như là chạy bộ. Em ngẩng đầu nhìn cái gì đấy?” Anh Bồi hỏi.
“Khụ, em đang đoán anh ở tầng mấy . Ha ha, em chỉ biết anh ở nơi này,nhưng không biết tầng mấy.” An Tiểu Tâm nói thật.
Anh Bồi chân mày cau lại nhẹ nhàng hạ xuống, như có điều suy nghĩ quan sát An Tiểu Tâm, không biến sắc hỏi: “Muốn biết?”
An Tiểu Tâm gật đầu một cái, suy nghĩ một chút không đúng, lại lập tức lắc đầu.
Anh Bồi cười: “Muốn biết, thì đi lên xem một chút.”
“Ừ. . . . . .” An Tiểu Tâm do dự, đã trễ thế này, nhưng mà chuyện của Tiểu Thao không thể trì hoãn, cắn cắn môi nói, “Được rồi.”
Mi tâm của Anh Bồi, lại lần nữa cau lại .
Đi theo Anh Bồi vào phòng, An Tiểu Tâm tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây. Không tưởng tượng được xa hoa như thế, gian phòng lắp đặt thiết bị đơn giản mang hơi hướng mạnh mẽ, tông màu chủ đạo là màu tro và màu xám sang trọng, đồ dùng trong nhà là màu trắng , chính là phong cách Anh Bồi thích.
Anh Bồi cởi áo khoác, tháo cà vạt ra, bảo An Tiểu Tâm ngồi xuống, còn mình thì đi vào trong phòng đổi lại quần áo đơn giản thoải mái, thuận tiện rửa mặt.
Lại ra ngoài, trên người anh thoải mái hài lòng , trên tóc còn dính một chút nước không lau sạch, làm cho lập thể ngũ quan thêm một tia gợi cảm.
Anh đi tới quầy rượu, bắt đầu pha coffee.
An Tiểu Tâm rất không tự nhiên, lại không dám khắp nơi lộn xộn, chỉ có thể đứng ở cửa sổ sát sàn phòng khách nhìn quanh ra ngoài.
“Nhìn cái gì chứ?” Anh Bồi vừa pha cà phê vừa hỏi.
“A, không có gì, thì ra phía dưới này chính là sân thể dục trường trung học .” An Tiểu Tâm không biết nói chuyện gì.
“Đúng, ban ngày ở chỗ này nhìn người ở trong sân thể dục vô cùng rõ ràng. Bọn họ động tác kỳ kỳ quái quái, thật khiến cho người ta xem thế là đủ rồi.” Anh Bồi hời hợt nói.
An Tiểu Tâm im lặng, mặt đỏ lên. Chẳng lẽ, cô bình thường mặc quần áo, ở trong sân thể dục thừa dịp bốn bề vắng lặng làm động tác tức cười, tất cả đều bị anh thấy được? Anh thấy cũng không sao, có phải những hộ gia đình khác trên tầng này cũng nhìn thấy hay không? A, không còn mặt mũi gặp người khác nữa.
“Tới đây, cà phê pha xong rồi.” Anh Bồi gọi.
“Ừ, tới.” An Tiểu Tâm từ từ xoay lại, cùng Anh Bồi cách quầy rượu nhỏ, ngồi đối diện.
Anh Bồi dùng điều khiển ti vi mở nhạc, âm thanh đàn vi-ô-lông du dương triền miên vang lên, hai người thưởng thức cà phê, cũng không nói chuyện.
Anh Bồi nâng mí mắt liếc An Tiểu Tâm một cái, cô rõ ràng có tâm sự. Bình thường vừa uống cà phê vừa chuyên tâm thưởng thức âm nhạc, sau đó sẽ thoải mái thở ra một hơi. Nhưng hôm nay, cô lại không có loại biểu hiện này.
Anh Bồi thưởng thức cà phê không nói lời nào, chờ An Tiểu Tâm nói.
Quả nhiên, ánh mắt An Tiểu Tâm ở trong phòng nhìn từ trên xuống dưới mấy lần, rốt cuộc ho nhẹ một tiếng nói: “Cà phê uống rất ngon.”
“Đúng.” Anh Bồi gật đầu.
“Anh hôm nay rất bận?” An Tiểu Tâm lại hỏi.
“Ừ, vẫn phải đi họp. Đúng rồi, em gọi điện thoại cho anh, có chuyện gì sao?” Anh Bồi thử hỏi.
“Không có. . . . . . Không có gì.” An Tiểu Tâm đáp.
“Hả.” Anh Bồi còn chưa hỏi tới.
“Ừ. . . . . . Anh Bồi, công ty chúng ta, sẽ giúp đỡ một số sinh viên ở trường học xuất sắc ra nước ngoài du học sao?” An Tiểu Tâm thận trọng mở đề tài.
Anh Bồi xoay vòng vòng cái chén trong tay nói: “Trước kia không có, gần đây công ty con, bắt đầu có một số.”
“Em nghe nói, công ty chúng ta giúp đỡ sinh viên xuất sắc đi nước Đức học phiên dịch tiếng Đức-Anh, việc này đối với công ty chúng ta có ích lợi gì?” An Tiểu Tâm hỏi.
“Ba anh thích nhất kỹ thuật của nước Đức, chúng ta ở nước Đức thành lập rất nhiều phòng thí nghiệm, số lượng kỹ sư người Đức ở đây cũng không ngừng tăng lên. Chúng ta bây giờ nhu cầu cấp bách là nhân tài tinh thông cả ba ngoại ngữ: Trung, Anh và Đức, tốt nhất là người Trung Quốc. Người như vậy khó tìm, thay vì thuê lương cao, không bằng chính mình tự bồi dưỡng.”
“Ồ, “ An Tiểu Tâm trầm tư, nghĩ tới như thế nào mới có thể dẫn đề tài đến trên người Đặng Dịch Thao.
Đang có điểm mất hồn, An Tiểu Tâm đột nhiên c