Tác giả: Kim Tinh
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 134676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/676 lượt.
ều Y Y đỏ mặt, cho là Sóc Phong lại không đứng đắn đùa giỡn cô, cho anh hưởng một cái cùi chỏ, nhìn anh đau đến ôm ngực rên không ngừng, cô không hề để ý tới, “Ăn cơm thôi!”
Lúc đêm khuya, ánh sáng từ vầng trăng lưỡi liềm kín đáo chiếu trên giường, người đàn ông cao lớn giống như một con mèo co ro, trên trán của anh toát ra những giọt mồ hôi nho nhỏ, chau mày lại, nói mê sảng.
Thỉnh thoảng anh trằn trọc trở mình, bàn tay nắm thành quyền, đôi mắt đóng chặt đột nhiên mở ra, vẻ mặt kinh hãi giống như trong phim ảnh, người hoảng sợ giống như bị quỷ đeo bám.
Sóc Phong nhìn chằm chằm lên trần nhà, thật lâu sau, anh mới lấy lại tinh thần mở đèn bàn, nhanh chóng xuống giường, mặc thêm áo khoác, như gió lốc rời khỏi phòng.
Kiều Y Y ngủ rất ngon, cô ngủ đến mức chảy nước miếng, tiếng chuông cửa chói tai reo không ngừng, cô hoàn toàn không muốn mở mắt, đôi mắt đau đau nói cho cô biết, thời gian ngủ của cô còn chưa đủ.
Cô dụi mắt, xác định không nghe nhầm, giống như một lão thái thái tám mươi tuổi bước xuống giường, đi tới cửa mở cửa, cô nhìn thấy người đàn ông trước cửa, anh cực kỳ tức giận, hình như xảy ra chuyện gì rất lớn.
Kiều Y Y cho là không có chuyện gì có thể còn quan trọng hơn so với ngủ, trừ chuyện nguy hiểm sinh mạng. Vì vậy cô hít sâu một hơi, ngay sau đó sẽ phải mở miệng mắng to, nhưng cô không có cơ hội, Sóc Phong bước một bước dài, đẩy cô vào trong phòng, muốn bước tới đỡ phần eo của cô, lúc này, rốt cuộc cô phát hiện ra anh hơi khác thường, đầu anh đầy mồ hôi, hình như là vận động quá độ.
Cô không khỏi lo lắng hỏi: "Sao vậy?"
Sóc Phong không nói gì, dùng sức ôm lấy cô, giống như là muốn nhét cô vào trong thân thể mình, anh thở hổn hển, cô có thể tinh tường cảm thấy tiếng tim đập kịch liệt của anh.
Kiều Y Y không dám phản kháng, hoặc nói gì, cô hoàn toàn không thể nhúc nhích được, cả người bị anh ôm chặt, không chừa một khe hở, cô cũng không dám thở sâu, bởi vì anh đã chiếm cứ hô hấp của cô.
Anh đưa chân đóng cửa lại, hôn cô kịch liệt, hình như muốn một chút ấm áp từ đôi môi cô, cô cũng làm theo ý anh, cô không biết anh bị làm sao, nhưng cô biết anh cần cô.
Sóc Phong cười, ánh mắt sáng quắc mà nhìn Kiều Y Y, anh khẽ tựa vào vai của cô, nhẹ giọng nói: "Tối nay, để cho anh ở lại chỗ này, có được không . . . . . ."
Được, hay là không được đây?
Trên giường đơn màu hồng, cô gái nhu mì nằm lỳ ở trên giường, mặc cho người đàn ông ở phía sau, hôn từng cái nóng bỏng vào lưng cô, khiến cô phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ.
Sóc Phong không chỉ hôn, anh còn thích liếm láp cô, phần lưng của cô giống như tuyết, ăn ngon hơn kem, nhất định phải liếm mới có thể hưởng thụ.
Thật sự Kiều Y Y không chịu nổi khi trong phòng tràn đầy những âm thanh kỳ quái như vậy, cô liều mạng dùng gối đầu chụm lại ngăn cản tiếng rên của mình, nhưng anh lại bá đạo không cho, vật nam tính bành trướng khiến anh phải tách hai đầu gối của cô ra.
"Á!" Hai mắt cô đẫm nước nhìn về phía anh, "Đừng nhìn mà..." Giọng nói mềm mại của cô chỉ thúc đẩy anh điên cuồng hơn, anh cúi đầu xuống, ngậm lấy hai quả dâu nhỏ không ngừng hấp dẫn ánh mắt của anh. Cô nhẹ hô lên một tiếng, lấy tay đẩy anh ra; lúc này anh đang hưng phấn, sao có thể để cho cô lùi bước được. Một tay anh bắt lấy cổ tay mảnh
Khảnh, đè chặt ở trên đỉnh đầu của cô. Cô “ưm” một tiếng, tư thế này khiến cho động tác hấp mút của anh thật dễ dàng.
“Sóc Phong…” Kiều Y Y đỏ mặt vặn vẹo cơ thể, làm anh cắn mỗi lúc một hăng say hơn. Cô càng tránh, anh càng thêm dùng sức, về sau, toàn thân cô mềm nhũn, anh mới nhả quả dâu nhỏ ra. Cô mắc cỡ không dám cúi đầu nhìn, tuy rằng không thấy, nhưng cô biết chắc chắn đã bị mút đến đỏ rồi. Hơn nữa phía trên còn cảm thấy ẩm ướt, khi cô còn đang xấu hổ thì anh đã dời sang chỗ khác.
Đầu ngón tay thô ráp của anh không ngừng khám phá ở trên hoa huyệt, anh nhắm mắt lại, dựa vào cảm giác mà lục lọi thân thể cô. Đi xuyên qua rừng rậm, tới cuối khu rừng, nhẹ nhàng thăm dò dòng nước suối đang chảy ra kia.
Sóc Phong mở mắt, đôi mắt sáng rực thấm đẫm tình dục như muốn cắn nuốt cô. Kiều Y Y thở hổn hển, không có phản kháng, mềm mại giống như một con cừu non, làm cho anh cảm thấy thương tiếc, lại muốn hung hăng giày xéo. Anh cúi đầu tìm tới đôi môi cô, dùng lực thật mạnh mà cọ sát, đồng thời tay cũng chậm rãi thăm dò nơi tư mật hấp dẫn, trong tiếng thở uyển chuyển của cô mà khẽ đi vào thăm dò.
Sóc Phong thả tay Kiều Y Y ra, cô lập tức nắm chặt lấy ga giường dưới thân, cảm giác ở trong cơ thể đang có một luồng cảm xúc không ngừng mở rộng, khuếch tán. Cô nhắm chặt mắt lại, giữa nụ hôn mãnh liệt của anh mềm mại thở khẽ. Anh rời khỏi đôi môi cô, nhìn cô đỏ bừng hai má, gương mặt say mê.
Cự long to lớn chống đỡ ở phía trước hoa huyệt, dưới ánh mắt chăm chú của cô, anh thẳng lưng tiến vọt vào. Kiều Y Y không kịp kêu đau, anh cũng không cho cô có thời gian để thích ứng, động tác lập tức trở nên suồng sã. Bàn tay đang nắm chặt ga giường buông ra, cô ấn chặ