watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3973 lượt.

anh sững người đứng tại chỗ, môi mím chặt không nói ra lời.
Ly hôn, ly hôn !
Cô đã từng nói như vậy, nhớ lúc ấy anh đã đau đớn và tức giận như thế nào.
Mà nay, cô lại nhắc lại một lần nữa, đây chỉ là ý nghĩ nhất thời hay lòng cô vẫn luôn muốn như vậy ?
Trái tim Kiều Trạch đầm đìa máu tươi.
Anh không giữ cô lại được, không giữ được!
Yêu anh, khó đến như vậy sao?






Mất Cô
Chớp mắt đã đến mùa đông, Tả Á vẫn tiếp tục cuộc sống như thế với Kiều Trạch, nhưng có vẻ như cô đang bắt đầu thay đổi. Cô không thích nói chuyện, cũng lười tranh cãi với Kiều Trạch chứ đừng nói đến việc trò chuyện cùng anh.
Giống như cô đang đi lạc trong một mê cung bị một cái kén trói buộc không cách nào thoát ra được. Cứ vào ban đêm, cô lại nằm mơ thấy những thứ kì quái, như hình ảnh Chung Dương vẫy tay với cô sau đó mỉm cười mở rộng vòng tay chờ đợi cô nhào vào lồng ngực anh, nhưng cô lại luôn do dự, cho đến khi cô quyết định chạy đến bên anh thì Kiều Trạch lại đột ngột xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng vòng tay ôm lấy cô ngăn cản cô chạy về phía Chung Dương, rồi cuối cùng Kiều Trạch biến mất, Chung Dương cũng không thấy đâu, chỉ còn lại một mình cô giữa biển hoa hướng dương nhìn ánh mặt trời sáng chói phía trước, không có tình yêu, cũng không có đàn ông, nhưng có một con đường khác để cho cô tự do chạy nhảy.
Trong mơ, cô được giải thoát, nhưng thực tế thì cô vẫn phải sống cuộc sống đầy áp lực như cũ, không tìm thấy sự vui vẻ trong cuộc sống, không thể quên đi nỗi đau xót khi phải chia tay với Chung Dương, không thể quên hôn lễ đã tan thành bọt biển với Chung Dương. Mỗi ngày đều không có việc gì làm khiến cô càng buồn bã uể oải, hơn nữa buổi tối cô còn không ngủ được, cứ như vậy một ngày lại một ngày trôi qua thân thể cô cũng càng ngày càng trở nên tiều tụy .
Một buổi sáng, cô bị Kiều Trạch lôi từ trong chăn ra, rồi bị anh đẩy vào phòng tắm rửa mặt chải đầu, sau đó lại lôi cô đi ăn sáng, nhưng mà thật sự cô không muốn ăn, cô chỉ cầm đũa ngẩn người nhìn thức ăn trên bàn.
“Chúng ta đi bệnh viện thôi!” Vẻ mặt vốn lãnh đạm của Kiều Trạch thoáng một chút hoảng hốt, anh không biết Tả Á bị làm sao nữa.
“Cô chủ…..cô bị như vậy bao lâu rồi?” Dì Lâm hỏi.
Mặt Tả Á tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, mệt mỏi dựa vào ngực Kiều Trạch, cô đang không hiểu dì Lâm tại sao muốn hỏi như vậy, thì trong nháy mắt cô nhớ lại chuyện ngày trước, sau đó chỉ cảm thấy đầu óc ầm ầm một tiếng, giống như bị sấm sét đánh trúng.
Đột nhiên vẻ mặt dì Lâm trở nên thần bí, vui mừng nói: “Cô chủ, tám phần là cô có thai rồi! Kỳ sinh lý của cô chưa tới bao lâu rồi? Có phải cô luôn cảm thấy buồn nôn, muốn ói không?”
Trong đầu Tả Á bắt đầu rối loạn, lời nói của dì Lâm giống như sét đánh bên tai. Đúng là kỳ sinh lý của cô hình như nửa tháng rồi chưa tới, nhưng những triệu chứng này cũng chưa hẳn là do mang thai. Thời gian gần đây cô rất rối rắm, cho nên cô cũng không nhớ mình có uống thuốc tránh thai hay không nữa.
Tả Á cảm giác thân thể mình trở nên lạnh toát, cô…..có con với Kiều Trạch sao? Không! Sao lại có thể như vậy được? Không thể, cô không muốn có đứa bé này, cô hoàn toàn chưa chuẩn bị trước tâm lí, cô hoàn toàn không biết nên làm gì bây giờ.
Kiều Trạch nhìn vẻ mặt sững sờ của Tả Á, anh ôm lấy thân thể mềm mại yếu ớt của cô vào trong ngực. Tả Á có con của anh rồi sao? Kích động, vui sướng khiến cho anh càng ôm chặt Tả Á hơn. Nhưng nghĩ đến lần trước Tả Á không cần đứa con của anh, trái tim anh lại bị lo lắng lấp đầy, lần này anh tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện giống như lần trước, anh muốn Tiểu Á, muốn đứa bé…..
Kiều Trạch giúp Tả Á thay quần áo, sau đó vội vàng đưa cô đến bệnh viện.
Sau khi kiểm tra, Kiều Trạch ngồi cạnh Tả Á chờ đợi kết quả, anh ôm Tả Á vào lòng. Giờ phút này sự ấm áp đã thay thế cho sự lạnh lẽo trong lòng anh. Anh đã mất đi sự bình tĩnh vốn có, lo lắng thấp thỏm đợi kết quả từ bác sĩ, chờ đợi ông ấy nói cho anh biết rằng Tả Á đang mang thai, anh sắp có con rồi. Nhưng Tả Á lại đờ đẫn ngồi một chỗ, thân thể cứng ngắc giống như đang phải đối mặt với một cơn ác mộng khủng khiếp.
Rốt cuộc cũng đợi được kết quả, bác sĩ nhìn hai bọn họ, sau đó mới nói: “Ông Kiều, bà Kiều hai người còn trẻ, chuyện mang thai không cần vội vàng, bà Kiều không mang thai…..”
Trong mắt Kiều Trạch thoáng qua sự mất mát, cuối cùng lãnh đạm nói, “Vậy sức khỏe vợ tôi như thế nào? Tại sao lại có những triệu chứng như vậy?”
Bác sĩ đẩy mắt kính trên mũi nói: “Trước mắt có lẽ bà Kiều bị rối loạn do chứng trầm cảm, vì vậy mới xuất hiện hiện tượng nôn mửa, nếu muốn có chuẩn đoán chính xác hơn thì hãy đưa bà Kiều đến khoa tâm lý.”
Kiều Trạch ngẩn người, ba chữ ‘chứng trầm cảm’ làm lòng anh co rút đau đớn, anh ôm Tả Á đứng dậy, nói cám ơn với bác sĩ rồi rời đi. Dù thế nào Kiều Trạch cũng không thể ngờ được kết quả sẽ là như vậy.
Không phải Tả Á có bầu, mà là cô bị trầm cảm.
Về đến nhà, Tả Á vẫn không có phản ứng gì, giống như không hề xảy ra chuyện gì