Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4004 lượt.
g lẽ sau hai năm, mình từ người yêu lại trở thành bồ nhí rồi sao? Còn chuyện được phân tài sản của Kiều Trạch, cả chuyện đem tiền đến ép Lô Hi rút lui nữa?
Nếu như cô nhớ không lầm, thì là Lô Hi mang tiền ra dụ cô mới đúng, nếu như cô nhớ không lầm, thì trừ căn nhà kia, cô không hề lấy một đồng tiền hay tài sản nào cả. Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Suy nghĩ của cô rối loạn, trong đầu hiện lên rất nhiều câu hỏi.
Từ lúc Tả Á từ trong toilet đi ra cô không cách nào tập trung vào công việc được nữa, cô vội vàng chạy xuống dưới, mua một tờ báo mới ra hôm nay tại một sạp báo bên lề đường, sau khi đọc xong, cả người cô run lên giận dữ.
Mỗi một chữ trên tờ báo đều khiến cho thân thể Tả Á không nhịn được mà run lên, bức hình của cô và Lô Hi ở phía trên càng khiến cho cô thêm tức giận, đám phóng viên này sao có thể đổi trắng thay đen như vậy được.
Đầu óc Tả Á trống rỗng, dường như người đi đường cũng đang dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, cô lắc lắc đầu, sắc mặt trắng bệch lẩm bẩm: “Không, không phải như vậy, không phải như vậy, không phải!”
“Tiểu Á!” Chung Dương vừa tới đã thấy Tả Á đứng ngơ ngác bên lề đường, anh vội vàng dừng xe chạy tới, ôm lấy Tả Á, giật lấy tờ báo trên tay cô, “Em không sao chứ?”
Tả Á hoàn hồn, nhìn Chung Dương: “Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Chung Dương, tại sao lại có bài báo này, tại sao lại như vậy. . . . . . Những lời bọn họ nói đều là giả, là giả. . . . . .”
“Chúng ta lên xe rồi nói.” Chung Dương ôm lấy Tả Á đang rối loạn, đi tới nơi anh đỗ xe, sau khi hai người lên xe Tả Á vẫn đau khổ chìm đắm trong bài báo, chỉ một cái chớp mắt, cô đã trở thành người thứ ba bị người ta chửi rủa rồi sao?
Chung Dương lái xe đi được một lát Tả Á mới đột nhiên nhớ ra, cô vẫn còn đang trong giờ làm việc: “Chung Dương, không được, bây giờ không thể đi được, em vẫn còn phải làm việc.”
“Em như thế này rồi còn đi làm được nữa sao, gọi điện xin nghỉ đi.”
“Haizz. . . . . .” Tả Á uể oải thở dài một tiếng, rồi gọi điện thoại cho người phụ trách của công ty xin nghỉ. Cô mệt mỏi dựa người vào ghế, thở dài, người nhà cô mà đọc được tin tức này không biết sẽ phản ứng như thế nào.
Tả Á và Chung Dương trở về căn phòng nhỏ của cô, Tả Á mệt mỏi nằm vật xuống ghế sofa, không có chút hơi sức đâu để nói chuyện, Chung Dương ngồi xuống cạnh cô, ôm lấy cô, đặt cô nằm gối đầu lên đùi anh, an ủi: “Đừng lo lắng, có anh rồi, anh sẽ giải quyết chuyện này, không để cho bất kỳ ai xúc phạm em đâu!”
Sẽ không có chuyện gì xảy ra cả, ngày mai chuyện này sẽ được giải quyết, chuyện không đúng sự thực sẽ bị lật tẩy, mối tình giữa anh và cô sẽ được công khai, từ đó thuận lợi cưới cô vào cửa.
“Em không lo lắng chuyện đó, em chỉ sợ người nhà biết được thôi. . . . . . Chuyện anh và em quay lại với nhau còn chưa nói cho người nhà biết, bây giờ lại xảy ra chuyện này, em sợ bọn họ sẽ phản đối . . . . . Chung Dương, ngày trước tại sao đột nhiên anh lại đính hôn, rồi còn ra nước ngoài nữa? Đều là vì em sao?”
Trong mắt Chung Dương chợt lóe lên cái gì đó, do dự một chút rồi nói: “Lúc đó anh thật sự rất đau lòng, cũng có một chút là vì nguyên nhân này, nhưng nguyên nhân chủ yếu khiến anh đính hôn rồi ra nước ngoài là vì chuyện trên thương trường, em không hiểu được đâu, vậy nên đừng nhắc đến chuyện này nữa. Lô Hi đến tìm em đã nói những gì?”
“Cô ta. . . . . . không nói gì cả, chỉ là tán gẫu vài câu thôi.”
Chung Dương vuốt tóc cô, cười nói: “Bé ngốc, cô ta hại em, em lại đi bảo vệ cô ta. Nói anh nghe cô ta đã nói những gì, xem bé ngốc của anh có bị bắt nạy không.”
Tả Á chợt ngồi dậy, nhìn Chung Dương, chần chờ hỏi: “Ý anh nói bài báo kia….là do cô ta sắp đặt? Nhưng. . . . . . cô ta làm vậy thì có lợi gì?”
Chung Dương ôm lấy cô, cắn mũi cô một cái, “Cô ta muốn dùng dư luận để ép em rút lui, để cho em rời khỏi anh. Tả Á, em sẽ không bỏ cuộc giữa chừng chứ?”
“Dĩ nhiên là không. Nhưng. . . . . . cô ta không nghĩ đến, làm như vậy, sẽ khiến anh không vui, sẽ càng không thích cô ta sao? Với lại. . . cô ta cho rằng anh sẽ thích cô ta làm vậy à?” Tả Á nói xong nghịch ngợm nháy mắt mấy cái.
“Anh nghĩ, cô ta đơn giản chỉ muốn đánh bại em, ép em phải rút lui thôi.”
Tả Á túm lấy áo Chung Dương, híp mắt lại nói: “Xem ra anh rất hiểu cô ta.”
Con ngươi thâm thúy của Chung Dương chăm chú nhìn Tả Á, khàn giọng nói: “Chỉ hiểu một chút, một chút xíu mà thôi. Em ghen à?”
Mặt Tả Á liền nóng lên, ấp úng nói: “Ai ghen chứ. . . . . . Người ta chỉ lo lắng thôi. . . . . .”
Chung Dương nhìn gương mặt vốn đang trắng bệch chợt ửng đỏ lên của Tả Á, không nhịn được trêu chọc cô, “Em lo lắng người nhà anh không đồng ý cho anh cưới em sao? Nếu lo lắng như vậy, hay là……chúng ta có con trước rồi hãy cưới?”
Tả Á nhíu mày, giơ tay vê mặt anh, nhăn mặt nói: “Em không cần. . . . . .”
“Không cần? Hả? Có muốn hay không?” Chung Dương thừa cơ hôn lên môi Tả Á môi, lưỡi thò vào trong thăm dò miệng Tả Á, cuốn lấy hương thơ trong miệng cô, khao khát cô, muốn có được cô, nhưng thân thể cô trong ngực anh lại trở nên cứng ngắc,