watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3996 lượt.

nhỏ.
Cuối cùng Kiều Trạch cũng được thả ra, tên buôn ma túy kia bị giam giữ, tiến hành tra hỏi, Kiều Trạch rất muốn hỏi rõ moiij chuyện đã xảy ra, nhưng khi về đến nhà, anh lại không thấy Tả Á đâu cả.
Đúng vậy, không thấy Tả Á, cô không ở thành phố A, Kiều Trạch như sắp phát điên, dưới sự giúp đỡ của cảnh sát cũng không tìm được Tả Á, anh không nhịn được mà lo lắng nghĩ, có phải Tả Á đã gặp chuyện gì rồi không? Còn chuyện đứa nhỏ rốt cuộc là như thế nào?
Lòng anh vôp cùng sốt ruột, nhưng chỉ có thể từng chút đi điều tra đầu đuôi mọi chuyện. Tả Á sao đột nhiên lại trở về nói muốn tái hôn với anh, cô nói con cô bị bắt cóc nhưng cuối cùng tại sao kẻ bắt cóc lại biến thành người buôn ma túy, tại sao Tả Á lại đột nhiên biến mất không tìm thấy.
Thậm chí, những người anh em của anh đã nói, là Tả Á tạo bẫy để anh chui vào, bởi vì, cô hận anh, hận anh phá hoại tình yêu, hạnh phúc của cô, nhưng, anh không tin, không tin Tả Á có thể làm như vậy .
Anh nhất định phải tìm được cô!
Tả Á bị giam ở đây giống như bị nhốt trong một cái lồng vậy, mỗi khi cô không nghe lời sẽ bị người ta tiêm cho một mũi, khi cô ngoan ngoãn yên lặng thì lại cho cô uống thuốc, cô nhổ thuốc ra, sẽ có người dung biện pháp cứng rắn đút vào cho cô.
Cô nói cô không bị bệnh, cô nói cô rất bình thường, nhưng mà, bệnh nhân mắc bệnh thần kinh ở trong mắt bác sĩ đều nói mình bình thường, càng nói mình không bị bệnh thì chính là bệnh nghiêm trọng, cho nên lượng thuốc sẽ tăng.
Vì vậy cô đã có kinh nghiệm, không nói mình không bị bệnh nữa, nhưng, mỗi khi cô nhớ tới con mình cô lại không nhịn được mà khóc lên, không nhịn được đau lòng, không nhịn được mong muốn thoát khỏi nơi này, vẻ lo lắng sốt ruột cùng thống khổ của cô lại càng khiến cô giống người không bình thường.
Bọn họ ngại cô ầm ĩ, cho nên tiêm cô, còn cô, trong không gian nhỏ hẹp ấy không ngừng né tránh mũi kim tiêm đâm vào da thịt mình, nhưng cuối cùng cô vẫn bị ấn xuống giường, sau đó bị trói, bị bắt uống thuốc, bị tiêm.
Tả Á không biết cô phải làm thế nào mới khiến cho bọn họ tin rằng cô rất bình thường, không biết phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi đây. Cô cảm thấy rất tuyệt vọng, trong nỗi tuyệt vọng cô lại càng nhớ con mình, mỗi lần nghĩ đến đều rất đau lòng, nhưng cô không có cách nào thoát ra ngoài để đi tìm con, không có cách nào liên lạc được với người khác. Đã có lúc cô nghĩ, hay là chết đi, chết rồi sẽ không còn khổ sở như vậy nữa, nhưng không đợi cô kịp làm ra hành động tự sát nào, bọn họ dường như đã đoán được cô có ý định tự sát, liền tiến hành trị liệu điện kích với cô.
Tả Á vẫn tin chắc rằng mình là người bình thường, thế nhưng dưới sự giày vò như vậy, cô không biết cuối cùng mình còn có thể bình thường hay không nữa, có lẽ có người muốn cho cô không bình thường, muốn cô hóa điên, muốn cô chết.
Một ngày lại một ngày, cô càng thêm hi vọng, có người tới cứu cô ra, cứu cô thoát khỏi nơi đáng sợ này, cô không mắc bệnh tâm thần, không có, thật sự không có. Nhưng mà, thời gian ngày lại ngày trôi qua, cô cũng ngày lại ngày thất vọng, sẽ không ai tới cứu cô đâu, không ai biết cô ở chỗ này hết, không ai biết hết.
Cô rất nhớ con cô, rất nhớ ba mẹ, rất nhớ tất cả người thân của cô, còn có Chung Dương, thậm chí, còn có chút nhớ nhung Kiều Trạch nữa, nhưng mà, cô không hề gặp được ai hết, hàng ngày đều chỉ nhìn thấy những con người không bình thường, còn lại chỉ là bức tường bốn phía. Tả Á cảm giác mình như sắp phát điên thật sự rồi. Cô không ngừng suy nghĩ, con cô giờ đang ở nơi nào, còn sống hay không? Cô còn có thể nhìn thấy con mình nữa hay không, có thể nhìn thấy những người thân của mình nữa hay không?
Tả Á nằm trên chiếc giường nhỏ, dùng chăn che đầu, khóc, nhỏ giọng khóc, cô không được để cho người khác nghe thấy, nếu không bọn họ sẽ lại đến trị liệu cho cô, cô muốn đi ra ngoài, nhất định phải rời khỏi nơi này…..
Đêm hôm nay, cô không ngoan, cho nên lại có y tá mang thuốc tới cho cô, rất nhiều thuốc, Tả Á vừa nhìn đã thấy buồn nôn, nhưng mà, nếu như cô nói không uống thuốc sẽ càng thảm hại hơn. Nhìn thấy hôm nay chỉ có một cô y tá tới đưa thuốc, trong đầu cô liền nảy ra một ý nghĩ.
Cô ngoan ngoãn uống thuốc, sau đó nói với y tá kia rằng trên giường cô có thứ gì đó, khiến cho cô ngủ rất không thoải mái, hình như là ván giường bị gãy rồi, cô y tá kia liền đi tới giường khom người kiểm tra giúp cô, Tả Á thừa lúc cô y tá kia không đề phòng, lấy chăn quấn lấy người cô y tá, giữ lấy cô sau đó dung những thứ mà bình thường bọn họ dùng để trói cô ở hai bên giường trói y tá lại, rồi lấy vỏ gối nhét vào miệng của cô ta.
Tả Á cới đồng phục y tá của cô ta ra, tháo mũ y tá xuống, rồi mặc lên trên người mình, nhìn cô y tá đang nằm trên giường không ngừng phát ra những tiếng ô ô làm một cái mặt quỷ, đắp chăn cho cô, rồi đi ra khỏi phòng bệnh.
Trong bóng đêm, Tả Á cúi đầu xuống bước đi, bước chân cô rất vội, nhưng lại không dám bước quá nhanh tránh cho người khác để ý đến cô. Cô chạy xuống thang lầu, từ cửa nhỏ ra khỏi cửa lầu, sau đó chạy nhanh