watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3862 lượt.

về phía bên Tả Á, nhíu nhíu mày : “Bé à, hôm nay em thật xinh đẹp đấy, thân thể đã khá hơn chút nào chưa? Chuyện bác sĩ đề nghị, em…….có suy nghĩ không? Em nên đến kiểm tra xem.”
“Biết rồi, Đường Tăng sư phụ…….” Tả Á đáp, đang định nói gì đó, tầm mắt lại lướt qua bả vai Chung Dương thấy một đôi nam nữ đang đi vào trong hội trường, nụ cười Tả Á đông cứng trên mặt, khuôn mặt vốn trắng nõn lúc này lại trở thành trắng bệch không chút huyết sắc, cả người cứ như vậy mà sững sờ đứng tại đó, đầu trống rỗng, trái tim như bị dao cứa vào, hơi nước dần lên trước mắt, tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.
Chung Dương cảm thấy vẻ mặt Tả Á đột nhiên thay đổi, theo tầm mắt của cô quay đầu nhìn lại liền nhìn thấy Kiều Trạch, bên cạnh anh ta là một người phụ nữ xinh đẹp, chín chắn tự tin, giống như một đóa hoa hồng kiều diễm, tay cô ta khoác lên tay Kiều Trạch, dáng vẻ rất thân mật cùng nhau đi về phía hội trường bên kia.
“Tiểu Á !” Chung Dương quay đầu lại nhìn Tả Á, bừng bừng tức giận, lo lắng cho Tả Á, lòng cũng nhói đau. Tả Á quan tâm đến Kiều Trạch, rất quan tâm, cô đã bắt đầu…….yêu người đàn ông kia rồi sao?
Tả Á nhìn theo bóng lưng Kiều Trạch đang đi tới hướng kia, tay chân của cô dần lạnh lẽo, tê dại, trái tim co rút từng cơn. Không phải Kiều Trạch đang ở nước ngoài sao ? Anh trở về lúc nào ? Tại sao không về nhà ? Tại sao lại cùng Tình Văn xuất hiện ở nơi này ?…….
Ngay trong lúc trái tim Tả Á đau đớn đến không thở được, chợt một giọng nói dễ nghe vang lên tuyên bố bắt đầu buổi trao giải, ánh đèn ở hội trường liền tối lại, chỉ còn mấy bóng đèn trên sân khấu là được bật sáng.
Hệ thống an toàn để bảo vệ trang sức được bật lên, từ phía dưới chậm rãi kéo lên trên, rồi hiện ra ở trước mắt mọi người, ánh sáng chói mắt, giá trị vô giá, ánh mắt của mọi người cũng bị thứ quý giá kia hấp dẫn, không một ai chú ý tới, trong bóng tối có một người phụ nữ sắc mặt tái nhợt đang đứng đó.
Triển lãm trang sức cái gì chứ, cho dù nó hấp dẫn người khác như thế nào cũng không thể nào gợi lên sự hứng thú của Tả Á được, cô giống như người mất hồn mà rời khỏi hội trường, cứ đi thẳng trên đường, không khóc, chỉ là mất hồn mà đi, cảm thấy lạnh lẽo, rất lạnh.
Chung Dương đi theo phía sau cô, không nói gì cả, cũng không quấy rầy cô, mặc cho cô dùng cách này để phát tiết ra. Cô cứ đi như vậy, không biết sẽ đi đâu, cuối cùng đôi giày cao gót cô mang cũng không chịu hợp tác nữa, gót giày nghiêng đi, Chung Dương vội đỡ lấy cô : “Đau đớn không nói ra được thì khóc lên sẽ dỡ hơn đấy, đừng hành hạ đôi chân và bản thân mình nữa.”
Tả Á nhìn vẻ mặt lo lắng của Chung Dương, lắc đầu, khóc, cô không muốn khóc, không muốn khóc một chút nào : “Em không sao, Chung Dương, anh về đi, em cũng phải về nhà thôi.”
“Anh ta…….Như vậy đã lâu chưa?” Vẻ mặt Chung Dương tràn đầy lo lắng, tại sao anh ta đã lấy được Tả Á, lại không biết quý trọng cô, để cho cô khổ sở như vậy, trái tim anh vô cùng đau đớn, vô cùng khó chịu.
Tả Á cười yếu ớt : “Chung Dương, em sẽ tự giải quyết được chuyện này, thật đấy !”
Chân mày Chung Dương nhíu chặt lại, trong mắt đều là vẻ phiền não : “Được rồi, cứ yên tâm, anh sẽ không nhiều chuyện đâu, để anh đưa em về nhà.”
Chung Dương không trở về khách sạn lấy xe nữa, bởi vì hai người đã đi cách xa nơi đó rồi, anh đưa tay gọi taxi, rồi đưa Tả Á trở về nhà, nhìn bóng dáng gầy yếu của cô biến mất ngay trước mắt, anh có chút đau đớn và bất đắc dĩ. Anh cứ tưởng rằng mình buông tay, không dây dưa với Tả Á nữa thì cô sẽ được hạnh phúc, không bị tình cảm rối rắm giữa ba người làm cho phiền muộn nữa, nhưng tại sao Kiều Trạch không toàn tâm với Tả Á như vậy? Chung Dương giận dữ đá một cước trên thân cây, mãi lâu sau bóng dáng cô đơn của anh mới xoay người rời đi.
…….
Tả Á về đến nhà, ngâm mình trong bồn nước nóng, buông lỏng thần kinh đang căng thẳng, hi vọng trái tim của cô cũng được giải thoát, nhưng toàn thân kể cả trái tim cô như đang bị trói buộc bởi một chiếc vòng kim cô, khiến cô cảm thấy không sao thở nổi, nghẹt thở đến sắp chết đi.
Bàn tay cô nắm chặt một cái bình thủy tinh trong suốt hình trái tim, bên trong đó chứa đầy những ngôi sao nhỏ, cô nắm rất chặt như muốn bóp nát chiếc bình vậy, trái tim lại dâng lên một loại cảm giác buồn bã chưa từng có.
Đến khi nước trong bồn nguội lạnh, Tả Á mới bước ra ngoài, cô chỉ quấn một cái khăn tắm, từ phòng tắm bước ra, nhưng cô không ngờ lại thấy Kiều Trạch, anh đang ngồi hút thuốc trong phòng khách, nét mặt lạnh lùng, trong làn khói khiến người ta có cảm giác mơ hồ không thật, đôi mắt đen không còn có hình cô nữa, mà là thâm trầm cùng u buồn. Anh nhìn thấy cô ra ngoài, khẽ cau mày, liền vươn tay dập điếu thuốc đi, rồi bước về phía cô.
“Anh về khi nào thế? Tại sao…….không gọi điện thoại cho em?” Tả Á thuận miệng hỏi, nhưng thân thể lại bị Kiều Trạch ôm chặt vào trong lồng ngực, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, chỉ cách một chút nữa thôi là đôi môi sẽ chạm vào mặt cô, gương mặt lạnh lùng lớn dần trước mắt cô, môi mỏng hôn lên môi cô, trầm giọng nói: “Anh về em không vui sao?”<