watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3839 lượt.

đó có một tờ giấy, bởi vì đau khổ, anh chết lặng vươn tay ra, cầm lấy tờ giấy.
Tờ giấy đã bị vò nát, anh mở ra, có chút không tin được nhìn nội dung tờ giấy, Kiều Trạch chợt có cảm giác như thế giới hoàn toàn bị hủy diệt rồi, Tả Á…….Tả Á, bị bệnh bạch cầu, đầu như bị sét đánh trúng, trái tim tê liệt đau đớn, tay cũng run rẩy, nước mắt cuồng loạn rơi xuống: “Tả Á, Tả Á…….” Anh đứng bật dậy, điên cuồng kêu tên cô, vọt ra khỏi phòng ngủ, nhưng không biết phải đi đâu tìm cô, âm thanh bi thương vang vọng trong căn nhà vắng vẻ trống rỗng, mà trả lời anh chỉ tiếng gió đã từng cùng cô chờ đợi anh về.






Dùng Cách Khác Để Tìm Em
Kiều Vân chợt nghe thấy tiếng chuông cửa dồn dập vang lên không ngừng, vừa cửa mở ra, Kiều Trạch liền giống như đầu xe lửa mà xông vào, ánh mắt cuồng loạn,nước mắt chảy ra trong hối hận, điên cuồng gào thét, kêu tên Tả Á, bóng dáng cao lớn giống như mất khống chế xông đi khắp nơi tìm kiếm Tả Á
Điền Văn Lệ từ phòng ngủ đi ra liền nhìn thấy Kiều Trạch, đối với anh, bà có oán hận, có giận dữ, tuy nhiên lại không thể phát tiết ra được.
Kiều Trạch điên cuồng tìm kiếm, cuối cùng vẫn không tìm được Tả Á đâu cả, đầu óc anh choáng váng, thân thể trở nên chết lặng, không thể nhìn thấy gì trước mắt, tai cũng nghe thấy gì cả, đầu óc ong ong, chỉ đau khổ nức nở mà gào to: “Tả Á ở đâu? Ở đâu?”
Không ai trả lời anh cả, có lẽ bởi vì anh đã đến gần ranh giới chuẩn bị sụp đổ cho nên anh không nghe thấy được bất kì âm thanh nào cả, bóng dáng cao lớn tràn đầy nỗi hoảng sợ men theo trí nhớ đi ra cửa, anh phải tìm Tả Á, phải tìm cô, phải tìm được cô.
Kiều Vân và Điền Văn Lệ kêu lên chạy tới đỡ anh như không kịp, Tả Á bị bệnh, Tả Á rời đi, đối với anh chính là sự đả kích trí mạng.
Kiều Vân đỡ Kiều Trạch dậy chợt nhìn thấy trên áo sơmi của anh ướt đẫm một mảng máu, sao nó lại bị thương? Kiều Vân cả kinh, hô lên: “Mau gọi xe cứu thương!”
Kiều Trạch được đưa vào bệnh viện, đầu tiên người ta xử lý vết thương bị rách của anh, không ai biết được tại sao anh lại bị thương, cho dù có hỏi, đoán chừng anh cũng sẽ không nói.
Bác sĩ lại một lần nữa băng bó vết thương cho Kiều Trạch, nhưng Kiều Trạch vẫn hôn mê bất tỉnh.
Bởi vì vết thương và cũng bởi vì đả kích trí mạng kia, cả đêm Kiều Trạch sốt cao không giảm, hai mắt nhắm nghiền lại, nhưng vẫn luôn gọi tên Tả Á, trong cơn mê sảng luôn miệng nói xin lỗi cô…….
Kiều Vân ngồi bên giường bệnh của Kiều Trạch, ông chăm sóc Kiều Trạch từ nhỏ đến lớn, anh giống như con trai của ông vậy. Từ nhỏ Kiều Trạch tính tình đã mạnh mẽ, trầm mặc, lạnh nhạt, sau khi đi lính tính tình càng thêm cứng rắn, ngang ngược, kiên cường, cứng cỏi.
Khi bị tai nạn giao thông, phải phẫu thuật, nhưng anh không nháy mắt một cái, cũng không nhíu lông mày một lần. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng bị bệnh, cũng chưa từng mềm yếu, chưa từng gục ngã, nhưng hôm nay Kiều Trạch lại trở nên yếu ớt như vậy, bất lực như vậy, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy.
Kiều Vân có chút lo lắng, lo lắng Kiều Trạch sẽ vì chuyện này mà suy sụp, không gượng dậy nổi. Nếu anh quan tâm Tả Á như vậy, tại sao lại làm bộ như không quan tâm, nếu đã quan tâm như vậy, mấy ngày nay tại sao lại không hề quan tâm đến Tả Á? Thậm chí Tả Á bị bệnh nặng như vậy, cũng không biết, chẳng lẽ anh lại ngày nào cũng không về nhà?
Cả một đêm Kiều Vân không ngủ, tinh thần có chút không được vững vàng nữa, ông đưa tay sờ trán Kiều Trạch, nhưng bàn tay lại chợt khựng lại giữa không trung, trái tim như bị dao cứa.
Trong nháy mắt hai mắt Kiều Vân chợt đỏ lên…….Mái tóc của Kiều Trạch trước đây đen bóng, nhưng mới chỉ trong một đêm đã bạc hơn phân nửa.
Kiều Vân thấy Kiều Trạch như vậy, cổ họng của ông như bị ai bóp nghẹn, ông dường như có thể cảm nhận được trong lòng Kiều Trạch đang đau đớn thế nào, hối hận đến mức nào, bất đắc dĩ đến cỡ nào. Vừa đau lòng cho cậu em trai này, vừa bất đắc dĩ, thở dài, rồi lắc đầu, mọi chuyện sao lại trờ nên như thế này.
“Cô ấy có nói gì không?” Ngay lúc đó Kiều Trạch đột nhiên tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn Kiều Vân, đôi mắt đen như hóa thành tro tàn, giọng nói khàn khàn như những hạt cát.
Kiều Vân nhìn Kiều Trạch, chỉ trong một đêm mà tóc của anh trở nên bạc trắng, trái tim đau nhói từng cơn, cố đè nén nước mắt đang dâng lên trong hốc mắt, an ủi anh: “Con bé bảo chúng ta hãy chờ nó trở về, con bé nhất định sẽ trở lại…….Bây giờ cậu hãy lo tịnh dưỡng cho thật tốt đi, khỏe mạnh thì muốn làm cái gì cũng được, thân thể sụp đổ thì muốn làm gì cũng không làm được.”
Kiều Vân nói xong, Kiều Trạch không nói gì thêm nữa, nhắm nghiền hai mắt nhắm, hình như anh lại ngủ, Kiều Vân gọi mấy tiếng, nhưng Kiều Trạch không trả lời, chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của anh, Kiều Trạch lại chợt nói mấy câu, là nói mơ.
Anh nói, cho dù cô ở đâu, chỉ cần anh quyết tâm đi tìm, thì nhất định sẽ tìm được cô, anh sẽ không để cho cô phải khóc một mình nữa, sẽ không để cho cô phải chịu đau đớn một mình nữa, nhưng, lần này anh lại khô