watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3815 lượt.

Á lên tiếng chào mẹ cô, đang định quay về phòng thì mẹ cô chợt đứng lên rời khỏi sofa ném tạp trí trong tay xuống bàn, tức giận nói: “Mày giải thích cho tao nghe xem, chuyện này là thế nào?”
Tả Á nhìn khuôn mặt tức giận của mẹ, cũng không biết vì sao mẹ lại tức giận như vậy. Cô đi tới nhìn vào quyển tạp chí, vừa nhìn thấy cô cũng giật mình, không ngờ phía trên có ảnh của mình. Cô có phải người nổi tiếng gì đâu mà bị paparazzi chụp, thậm chí còn đặt tiêu đề quá bắt mắt, gì mà người nối nghiệp tập đoàn Chung thị và mỹ nữ ngây thơ hẹn hò trên biển.
Lại còn chụp được đủ tư thế thân mật. Hôn hít, ôm ấp, thập chí còn có tấm Chung Dương đặt tay lên mông cô. Tả Á nhìn thấy mà cũng nổi giận, những người đó sao có thể công khai chuyện riêng tư của người khác như vậy chứ, thổi phồng lên một cách trắng trợn mà cũng vì tờ tạp chí này cô mới biết gia thế của Chung Dương lại vô cùng hiển hách. Tả Á chưa bao giờ có cử chỉ thân thiết với người khác giới, lần đầu tiên đã ầm ĩ như vậy, làm cho đầu óc cô hỗn loạn, ” Mẹ….Con……”
“Bốp!” Điền Văn Lệ đột nhiên vung tay tát cho Tả Á một cái, rồi nói:” Mày không có lòng tự trọng à, mày mới mấy tuổi đầu mà đã hư thân mất nết như thế, là ai dạy mày hả, có phải ba mày di truyền tật xấu sang cho mày hay không?”
Không tự trọng, hư thân mất nết, mẹ nghĩ mình thế sao, trái tim của Tả Á như bị ngàn cây kim đâm vào kế tiếp còn bị người ta xát thêm ớt rồi đổ thêm muối. Cõi lòng đau đớn, cô ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Điền Văn Lệ nói: “Nếu ghét con đến vậy thì sinh con ra làm gì, có hận thì mẹ đi mà trút giận lên người Tả Quốc Cường kìa, là do ông ta phản bội mẹ chứ không phải con!”
Bởi vì ba đi ngoại tình trong thời gian mẹ mang thai cô, nên hận lây sang cô, chán ghét lây sang cô sao? Tại sao lại bất công vậy chứ. Tả Á gào khóc sau đó xoay người chạy về phía cửa. Mở tung cửa, cô lao ra ngoài như một người điên. Cô khuôn muốn quay về nữa, không muốn quay lại đó nữa!
***
Tả Á đi lang thang trên đường không có mục tiêu, không biết mình nên đi đâu. Nhớ lại những lời mẹ nói, lòng cô lại đớn đau cay xè, nước mắt cũng không kiềm chế được mà rơi xuống. Cô phải rời xa nơi đó, không bao giờ quay lại nữa. Cô cảm thấy mình như người dư thừa bị vứt bỏ. Tả Á lơ ngơ đi vào nhà ga, trên người cô bây giờ chỉ còn một ngàn đồng, do ngày hôm qua cô nói muốn đi chơi nên Kiều Trạch đã cho cô ít tiền.
Mình phải đi đâu đây? Tả Á mua bừa một vé tàu giường nằm, lên tàu cô liền ngủ thiếp đi, mà đường xá xa xôi như vậy phải đi mất hơn hai mươi mấy giờ mới tới nơi.
Xuống tàu, cô đi theo dòng người, ngơ ngáo nhìn thành phố xa lạ, Tả Á khó chịu không nói nên lời. Cô mờ mịt bước đi, đột nhiên có người đụng phải cô. Tả Á cau mày, xoa bả vai bị đụng trúng, quay đầu lại nhìn xem người nào đụng trúng mình nhưng cũng chẳng quan tâm thêm tiếp tục bước đi không có định hướng.
Tả Á không biết bản thân muốn làm gì, chỉ thẫn thờ đi như vậy. Đi tới con đường sầm uất nhất thành phố, người đến người đi, xe cộ đông đúc, nhưng vẫn không có nơi để cô nương thân. Trời tối dần, cô cần tìm một chỗ để ở.
Hỏi thăm chung quanh, cuối cùng cũng tìm được một nhà nghỉ ở nơi vắng vẻ, một đêm chỉ mất năm mươi đồng. Tả Á lấy ví tiền ra, nhưng phát hiện ra ví của mình đã không còn nữa, cúi đầu tìm điện thoại đã tắt của mình cũng không thấy. Cô nhớ tới lúc mình bị người ta va phải ở ga tàu, không lẽ tiền và di động của mình đã bị kẻ đó lấy đi sao? Lòng cô ảo não và bất lực không nói nên lời.
Trong người không có đồng nào, mình phải đi đâu đây. Nhìn quang cảnh xa lạ, Tả Á bất lực ngồi xổm bên lề đường bật khóc. Ba, mẹ, tại sao lại sinh con ra? Tại sao sinh con ra rồi lại không yêu thương con? Tại sao? Tại sao vậy?






Mọi Điều Uất Ức
Mọi người trong nhà họ Kiều đã tìm Tả Á hai ngày rồi mà vẫn không có kết quả. Bạn bè của Tả Á không nhiều, cũng đã hỏi thăm hết những nơi mà Tả Á thường hay lui tới cũng không thể tìm ra.
Hai ngày nay sắc mặt của Kiều Trạch rất u ám, mỗi lần không tìm được tin tức gì về cô, chân mày anh ta chưa khi nào được giản ra.
Kiều Vân, Kiều Trạch và Điền Lệ Văn đều không biết phải làm sao. Kiều Vân thấy Điền Lệ Văn như người mất hồn, ông không kiềm chế được nói: “Lệ Văn à, Tiểu Á vẫn chỉ là một đứa trẻ, sai là người lớn chúng ta sai, em đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu con bé vậy sao được. Em đã ly hôn với Tả Quốc Cường rồi, việc gì phải vương vấn mãi sự tổn thương đó, em đối xử với con bé như vậy, em có phải là mẹ của nó hay không?”
Điền Lệ Văn vô cùng đau khổ nói: “Em biết, em biết, nhưng em không kiềm chế được. Không biết hiện giờ con bé đang ở đâu, nếu tìm thấy nó, em sẽ nhận lỗi với nó.”
Đang mơ mơ màng màng, Tả Á nhìn thấy một chú mặc đồng phục cảnh sát. Cô há miệng nhưng nói không nên lời.
***
Tả Á bị đưa tới văn phòng ở sở cảnh sát. Một nữ cảnh sát hỏi cô tên gì, nhà ở đâu, nhưng cô không trả lời. Bởi vì cô không muốn bị đưa về nhà. Cô không muốn trở về.
Nữ cảnh sát cố gắng hết sức hòa nhã hỏi: “Em kh