watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343837

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3837 lượt.

ng tìm được cô, lúc cô đau, lúc cô khóc, lúc cô khổ sở, anh đều không ở bên cạnh cô.
Kiều Trạch vận dụng tất cả các mối quan hệ cố gắng tìm nơi Tả Á đã đến, thậm chí tìm đến cả bạn của Huyền Chí Thương, nhưng không một ai biết được Huyền Chí Thương đã mang Tả Á đi đâu, chỉ cần có được một chút xíu đầu mối, Kiều Trạch đều chạy tới tìm kiếm, nhưng cuối cùng vẫn đều trở về tay không.
Lần lượt hi vọng rồi lần lượt thất vọng đã khiến người đàn ông kiên cường này trở nên yếu đuối đến mức không chịu nổi một chút kích thích. Máy bay đã hạ cánh nhưng anh không về nhà. Nhà, không còn cô nữa, không còn hơi thở của cô, không còn bất kì đổ vật gì của cô, cô đã ra đi dứt khoát như vậy đấy, không để lại cho anh bất cứ thứ gì để hoài niệm về cô, không còn có cô, nhà đã không còn là nhà nữa rồi.
Kiều Trạch như người mất hồn đi đến khu nghỉ dưỡng trước kia, đi đến nơi Tả Á thích nhất, trong thời tiết buốt giá, nơi đây đã không còn biển hoa cô yêu thích nhất nữa, chỉ còn khuôn mặt tươi cười của cô trong những tấm hình treo trên tường.
Trái tim nhớ cô đến điên loạn, trái tim hối tiếc vì tính mạng mình không thể đổi lại sự khỏe mạnh cho cô.
Nhớ nhung là một loại bệnh không có cách nào chữa trị được, mà anh lại đang bị căn bệnh này quấn lấy, mà bản thân anh cũng không muốn thoát ra, chỉ mong cứ tiếp tục như vậy mà trầm luân chìm sâu xuống. Anh muốn nhìn thấy cô nhưng không cách nào tìm được cô, cảm giác đau đớn này không ngừng hành hạ anh, trái tim đau đến mức như bị khoét đi một miếng.
Bóng dáng cao lớn của Kiều Trạch thẫn thờ chậm chạp bước ra khỏi căn biệt thự, đi đến mảnh đất trồng hoa hướng dương.
Từng bước rồi từng bước anh đi đến những nơi đã từng in lại dấu chân của Tả Á, đến khi đi đến dưới tàng cây liền cành, trái tim anh không nhịn được mà nhớ Tả Á đến quay quắt.
Cô đã từng như một đứa trẻ con, trốn dưới tán cây này, bắt anh phải đi tìm, muốn thử xem anh có thể tìm thấy cô không.
Anh còn nhớ rất rõ lúc anh tìm được cô, khuôn mặt cô rất kích động và ngạc nhiên, như một đứa trẻ vậy.
“Sao anh có thể tìm được em vậy?”
“Giác quan thứ sáu!”
“Gạt người! Chắc chắn anh có dụng cụ gì đó.”
…….
Kiều Trạch nhớ tới mỗi nụ cười của cô, từng vẻ mặt của cô, ngay cả tính tình trẻ con của cô nữa, anh cứ thế ngồi dưới tán cây, mặc cho gió lạnh thổi qua thân thể anh, trái tim cũng nhói đau, nước mắt làm mờ tầm mắt của anh.
Chợt một điểm sáng hấp dẫn tầm mắt của anh, anh vội đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt, cầm đồ vật đó lên. Là một chiếc bình thuỷ tinh nhỏ hình trái tim, phía trên dính đầy bùn đất, Kiều Trạch duỗi ra ngón tay ra lau sạch bùn đất trên bình, những ngôi sao bên trong liền lộ ra, đủ mọi màu sắc, giống như một bầu trời đầy sao.
Trái tim Kiều Trạch thoáng nghẹn lại, bàn tay khẽ run, trong đầu chợt thoáng qua cái gì đó, hình như anh đã từng thấy vật này ở nhà rồi, ở trong tay Tả Á, lúc đó anh không hề để ý đến, chỉ cho là thú tiêu khiển của phụ nữ thôi.
Kiều Trạch nhìn chung quanh thấy cách đó không xa, có một miếng đất hơi nhô lên, phía trên hình như có một cái hang chuột.
Kiều Trạch như bị kích thích, bật người dậy, đưa tay đào đất lên.
Đất lạnh như băng, lại rất cứng, không thể đào bằng tay không được, anh vội vàng bẻ một cành cây điên cuồng đào khối đất kia lên, cho đến khi những thứ được chôn xuống lộ ra trước mắt anh.
Đưa tay nhẹ nhàng phủi nhẹ lớp đất phía trên, nhẹ nhàng cẩn thẩn nâng chiếc bình thủy tinh hình trái tim kia lên, đặt ở một nơi sạch sẽ, trong bình là những ngôi sao đủ màu sắc, còn có một cái ly, cái ly rất quen thuộc, đang lẳng lặng nằm ở đó.
Đưa tay cầm cái ly lên, bên trong có một tờ giấy viết thư màu trắng, bàn tay Kiều Trạch run run mở nắp, lấy bức thư, mở ra, đọc từng chữ: Kiều Trạch, tại sao em lại yêu anh?
Tám chữ kia lại làm cho trái tim Kiều Trạch vỡ vụn…….Cô yêu anh, cô yêu anh, nhưng…nhưng anh lại tổn thương cô.
Cô yêu anh, sao lại có thể không cần đứa bé của hai người được chứ?……Thậm chí khi đó anh cũng không ở bên cạnh cô. Anh không thể nào quên được dáng vẻ cô đơn của cô ngồi một mình bên cửa sổ, mất hồn vừa ôm chai rượu vừa hút thuốc.
Đó không phải là cô buông thả, mà là bởi vì cô quá đau đớn, nỗi đau vì mất đi đứa bé, và chịu đựng sự lạnh nhạt của anh. Bởi vì anh, bởi vì nỗi đau anh mang lại, cô cần rượu, cô tìm đến khói thuốc.
Một câu “Kiều Trạch, tại sao em lại yêu anh” kia của Tả Á chứa đựng biết bao nỗi đau đớn, chứa đựng bao nhiêu tình cảm.
Một câu kia là thổ lộ, cũng là buông xuôi.
Cô hiểu trái tim của mình, nhưng cũng bởi vì hành vi của anh mà quyết định buông xuôi phần tình cảm mới vừa chớm nở này.
Nếu như không tái hôn, nếu như ly hôn, tổn thương, đau đớn, thống khổ biết đâu sẽ ít đi một chút, người Tả Á muốn nói đến chính là anh.
Cô sợ có một ngày cô chết đi sẽ làm anh khổ sở, cô không cách nào bỏ được anh, nhưng anh lại không hay biết gì cả.
Trái tim anh đau đớn kịch liệt, hối hận chỉ muốn bóp chết mình ngay tức khắc, khổ sở không thể giải toả được.
Thậm chí ngay cả một câu xin lỗi anh