Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3841 lượt.
ẫn đề liên quan đến sự thay đổi ở người phụ nữ khi mang thai, biết được còn có một tuần nữa Tả Vi mới sinh thì cô im lặng không nói gì, còn sớm như vậy đã đến bệnh viện chờ sinh, xem ra hai người này đã quá mức căng thẳng rồi. Ở chơi với Tả Vi cả một buổi chiều, tinh thần Tả Á có chút mất tập trung, cõi lòng đã bay đến chỗ của Chung Dương mất rồi.
Tả Vi nhìn ra được trong lòng Tả Á đang thấp thỏm, vội nói: “Được rồi, đi nhanh đi, đứng ngồi không yên thế này, có lẽ là chưa găp được Chung Dương của em rồi đúng không!”
“Vậy em đi đây, là chị bảo em đi đó nhé, anh rể, anh phải chăm sóc tốt cho chị hai đó, ngày mai em sẽ quay lại!” Tả Á cũng không còn khách sáo với Tả Vi, hôn gió tạm biệt với Tả Vi xong liền đi ra khỏi bệnh viện.
Tả Á mua bánh sinh nhật, xách theo món quà bánh sinh nhật mà mình chuẩn bị đón xe đến nơi Chung Dương ở. Trong lòng thật không thể chờ đợi được nữa muốn nhìn thấy khuôn mặt điển trai tuấn lãng kia, nhớ nhung lồng ngực và hơi ấm của anh, muốn được cánh tay mạnh mẽ của anh ôm chặt vào lòng.
Cô có chìa khóa chỗ Chung Dương ở, sau giờ nghỉ anh thường hay lui tới đây, nơi này cũng rất gần với công ty của Chung Dương. Tả Á lên lầu, thời điểm lấy chìa khóa mở ra cửa nhà Chung Dương liền ngửi thấy mùi cơm chín thơm phức.
Ah, cái người này, lại còn tự mình ở nhà làm cơm sao?
Tả Á rón rén đi tới nhà bếp, muốn nhìn thấy dáng vẻ vui sướng của Chung Dương khi nhìn thấy mình. Thấy Chung Dương đang tựa vào khung cửa phòng bếp, bóng dáng cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi cùng bờ lưng rộng rãi mà cô rất thương nhớ, muốn chạy tới ôm eo anh, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng hồn nhiên không hề hay biết gì của Chung Dương, thì cô không nhịn được lớn tiếng hù anh: “Chung Dương!”
Chung Dương thật sự đã bị hù cho giật mình, nhanh chóng xoay người lại, thời điểm trông thấy Tả Á, quả thật vẻ mặt hơi hoảng hốt. Nhưng sau khi Tả Á thấy trong nhà bếp lại có thêm một bóng dáng xinh đẹp nữa, thì sự kích động và vui sướng của cô trong nháy mắt tắt lịm, giống như đang trong ngày mùa đông còn bị dội xuống đầu một thùng nước lạnh, lạnh đến thấu xương.
Tôi Muốn Chia Tay
Mới đầu Chung Dương có hơi sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó bật cười, ôm chằm Tả Á vui vẻ nói: “Bé cưng à, về hồi nào vậy, sao không báo anh biết biết để anh đi đón em!”
Một khắc trước đó, cô vô cùng mong đợi người đàn ông quen thuộc ở trước mắt gọi mình là bé cưng này ôm vào lòng biết bao. Nhưng giờ phút này, Tả Á lại cực kỳ chán ghét cái ôm này, cô đẩy anh ra, mặc dù trong lòng không thoải mái nhưng vẫn giữ vẻ ngoài tự nhiên cười nói: “Chẳng qua muốn tạo sự ngạc nhiên bất ngờ thôi.”
“Chung Dương, không giới thiệu một chút sao?” Cô gái trong nhà bếp hỏi với vẻ mặt tươi cười sáng rỡ, cũng chẳng hề có chút lúng túng nào, giọng điệu cứ như mình là một nữ chủ nhân đang chiêu đãi khách.
Tả Á chẳng thể nào ưa nổi giọng điệu và tiếng cười của cô gái này, rất chướng mắt, làm cho người ta có cảm giác không thoải mái. Cũng không thích cái kiểu ánh mắt khi cô ta nhìn Chung Dương.
Chung Dương cười cười, ôm vai Tả Á nhìn cô gái nọ nói: “Đây là Tả Á, bạn gái tôi. Tiểu Á, cô ấy là Lucy, vừa từ Mỹ trở về.”
Sau khi hai người bắt tay chào hỏi, sau đó Lucy xoay người trở vào bưng nồi canh ra, vừa đi ra vừa nói, “Tôi làm cơm xong rồi, ăn chung đi, nhiều người lại càng vui, lúc còn sống ở nước ngoài, tôi chỉ ăn có một mình thôi!”
Hay thật, còn tỏ ra uy quyền với mình nữa cơ đấy, Tả Á giận đến bốc hỏa, hất tay Chung Dương ra, nhìn anh gằn từng chữ nói: “Chung Dương, hôm nay em có lòng trở về để mừng sinh nhật với anh, em muốn chỉ có hai chúng ta thôi, ngày mai em phải quay lại trường rồi.”
“Tiểu Á…….!” Chung Dương dường như có vẻ khó xử, anh đương nhiên hiểu được ý của Tả Á, nhưng cũng không thể mở miệng đuổi khách.
“Được rồi, cô ta ở lại, em đi!” Tả Á nói xong xoay người tính đi, Chung Dương vội vàng kéo cô lại, “Tiểu Á, đừng vậy mà.”
Lucy lại có chút lúng túng, sau đó tháo tạp dề xuống cười cười nói: “Hay là để tôi đi vậy, không quấy rầy thế giới riêng của hai người.”
Chung Dương cười với vẻ mặt áy náy, nhưng cũng không giữ khách, chỉ đơn giản dặn dò một câu, “Lái xe cẩn thận!”
Lucy cười cười, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Chung Dương quay đầu lại nhìn nhìn khuôn mặt tức giận của Tả Á, vội lấy lòng nắm lấy tay Tả Á đi tới bàn cơm, “Bé cưng, đói bụng chưa, có mệt hay không, ăn cơm trước đã.”
Nhìn cả bàn đầy thức ăn, Tả Á tức giận hất tay Chung Dương ra, không nói lời nàoxoay người đi tới lối cửa.
Chung Dương nhìn ra Tả Á đã thật sự nổi giận, anh vội vàng bước lên một bước, vươn tay từ phía sau lên ôm eo Tả Á nói, “Tiểu Á à, anh và cô ta không có gì mà, em đừng nghĩ lung tung được không?”
Phải, cô rất giận, nếu như cô không giận, vậy thì cô không phải là người mà là thần mất rồi. Cả hai đã cả tháng không gặp nhau, cô rất muốn về gặp anh, bởi vì lúc nào anh cũng bận, cho nên cô mới không muốn quấy rầy anh. Nhưng để đáp lại tấm lòng thấp thỏm chờ đợi của cô chính là bắt gặp cảnh Chung Dương và một cô gái khác đang