watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4138 lượt.

y cũng chính là nút thắt cho cả hai.
Cô chưa có từng nghĩ tới sẽ sinh con cho Kiều Trạch, cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có quan hệ gì với Kiều Trạch. Cái phôi thai trong bụng này mình có cần nó hay không? Những lúc mâu thuẫn, toàn thân sẽ vô lực nằm xụi lơ trên mặt đất mở to hai mắt nhìn trần nhà. Mà đầu óc cũng trống rỗng không biết nên làm sao?
Kiều Trạch ngồi trong một chiếc xe màu đen dưới lầu nhà Tả Á, trước mặt anh là một mô hình thu nhỏ của máy theo dõi, bên trong tất cả đều là hình ảnh Tả Á, anh biết cô không muốn nhìn thấy anh, chỉ có thể quan tâm cô bằng cách này, sợ cô sẽ không chống đỡ nổi.
Nhìn Tả Á quét dọn vệ sinh mọi nơi, nhìn bộ dáng mê man khổ sở của cô, nhìn cô ngẩn người, nhìn cô từ phòng khách đến phòng ngủ, lại từ phòng ngủ đến phòng khách, nhìn cô ăn được một chút đồ lại không nhịn được khóc thút thít, rồi tự mình ngồi co rúc trong khuỷu tay của mình, bất lực mà khổ sở. Cô không ngủ không nghỉ chỉ mãi quét dọn vệ sinh, mỗi lần cô hành hạ mình như vậy, tim của anh cũng đau nhói theo, anh biết tất cả đều tại mình, nhưng anh không có cách nào để nói xin lỗi, bởi vì xin lỗi cũng vô dụng.
Cô lại bắt đầu máy móc quét dọn vệ sinh, cô đã hai ngày không chợp mắt. Kiều Trạch không nhịn được nữa mở cửa xe đi lên lầu, anh lấy chìa khóa nhà mở cửa, sau đó đi vào ôm lấy Tả Á đang giặt quần áo đứng dậy, đau lòng nói: “Tả Á, đừng giặt nữa, sạch lắm rồi, đã sạch lắm rồi.”
Tả Á mờ mịt nhìn bàn tay mình, lại nhìn đống quần áo còn ở trong chậu, lẩm bẩm nói: “Mình lại giặt quần áo sao? Hình như đã giặt rồi mà…..Sao anh lại tới đây, tại sao anh lại xuất hiện, tôi không muốn nhìn thấy anh, anh đi ra ngoài, đi ra ngoài đi!” Tả Á vùng vẫy, căm hận nhìn Kiều Trạch.
Kiều Trạch ôm chặt lấy Tả Á, trên gương mặt lãnh đạm vô vàn đau đớn khổ sở, anh tự tay bế cô lên một chân đá tung cửa phòng ngủ ra, đặt cô lên giường, “Tả Á, nhắm mắt lại, em cần nghỉ ngơi.”
Tả Á đã giãy giụa hết sức, chỉ có thể nằm im như thế, dù sao thì Kiều Trạch cũng không thể làm gì được mình, cô đã mất đi Chung Dương, không có hôn lễ, cái có chính là một bào thai mà mình sẽ không yêu và một Kiều Trạch luôn oán hận.
Cô hoảng hốt nhìn Kiều Trạch, “Kiều Trạch, anh nói đi, tại sao chúng ta phải xảy ra chuyện đó, tại sao tôi phải mang thai con của anh chứ, anh nói đi, tại sao? Không phải tôi vốn nên được ở bên cạnh Chung Dương sao? Nhưng tại làm sao phải biến thành ra nông nỗi này. Nếu như có cỗ máy thời gian thì quá tốt, tôi nhất định sẽ không uống rượu, sẽ không gây gổ với Chung Dương, sẽ không cho anh cơ hội, Kiều Trạch, tại sao, tại sao, tại sao chứ…..”
Nói xong cô nhắm hai mắt lại, không biết là ngủ, hay là không muốn nhìn thấy anh, Kiều Trạch đưa tay nắm tay Tả Á, bàn tay vốn dĩ trắng mịn lúc này đã bong da, sưng đỏ, lòng anh đau đớn như ai cào ai xé, nhìn cô nhắm chặt hai mắt, anh khàn giọng nói: “Bởi vì…..Anh chính là kiếp nạn của em, mà kiếp nạn em không tránh nổi chính là anh…..”






Đứa Bé Là Của Em
Tả Á không biết mình ngủ bao lâu, hình như cực kỳ lâu, khi tỉnh lại cảm thấy đói bụng, ngay sau đó ngửi thấy mùi cơm chín quen thuộc, là Kiều Trạch đích thân xuống bếp, nhưng cô lại không muốn ăn một chút nào dù rằng rất đói.
Cảm thấy cả người lâng lâng mơ hồ, giống như đã mất đi toàn bộ sức sống. Mờ mịt nhìn quanh căn phòng nhỏ, sững sờ hồi lâu mới nhớ ra hôm nay không cần bận rộn chay lo đám cưới nữa, bởi vì lễ cưới đã không còn nữa, cô nở nụ cười chua sót. Muốn rời giường, đột nhiên cảm thấy cánh tay quẹt phải vật bén nhọn nào đó, cô vừa giơ tay lên nhìn, trên ngón tay là chiếc nhân kim cương rất lớn kiểu dáng đơn giản, hình thức rất mới mẻ độc đáo, thích hợp với ngón tay của cô.
Nhưng chiếc nhẫn này không phải của cô, chiếc nhẫn đính hôn Chung Dương mua cho cô đã bị cô cởi ra cất vào một góc trong ngăn tủ.
Mà một chiếc nhẫn đột nhiên xuất hiện ở trên ngón tay cô, không cần phải nói, nhất định là kiệt tác của Kiều Trạch. Đồ không thuộc về mình thì sẽ không thuộc về cô, ngay cả thân thể cũng không thích ứng với chiếc nhẫn kim cương này, cô dùng sức cởi chiếc nhẫn ra vứt trên mặt đất, phát ra một tiếng tiếng leng keng thật nhỏ.
Ăn được một lúc, động tác của cô bỗng nhiên khựng lại, cuối cùng dừng hẳn lại, ngơ ngác nhìn tới một điểm nào đó, nước mắt lặng lẽ lăn xuống, sau đó lại đưa tay lau loạn xạ nước mắt trên mặt, bỏ lại cái thìa chạy đến phòng tắm, cô muốn nôn ra hết đồ vừa ăn.
Tả Á muốn nôn nhưng nôn mãi vẫn không nôn ra được gì, tay xoa lên bụng, loại cảm giác không thoái mái này lại một lần nữa nhắc nhở cô, trong cơ thể của mình có một sinh mệnh nho nhỏ, cô chán nản ngồi phịch xuống đất, mình phải làm sao đây?
***
Tả Á mâu thuẫn đấu tranh không biết nên có đứa bé này hay không, thì đảo mắt đã đến năm mới, mà Tả Á vẫn chưa có quyết định có muốn đứa bé này hay không. Trong thời gian này cô và Chung Dương cũng từ ngày đó về sau chưa từng gặp mặt.
Chung Dương có gọi điện thoại tới nói muốn gặp cô lại bị cô cự tuyệt.