Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3896 lượt.
ô định ra ngoài thế này sao, cô chưa thay quần áo, cũng không mang theo túi nữa….”
Lúc này Tả Á mới phát hiện ra mình còn mặc đồ ngủ và mang dép, cô cuống quít trở lại phòng ngủ, lóng nga lóng ngóng thay quần áo rồi chạy ra ngoài phòng ngủ, lại phát hiện không mang theo ví tiền, lại quay trở về lấy ví của mình rồi đổi giầy, sau đó lao nhanh ra ngoài!
Hôn Nhân Của Cô
Tả Á vừa đi không lâu thì Kiều Trạch về, anh hỏi người làm Tả Á đâu rồi, người làm nói thấy Tả Á vội vàng đi đâu đó nhưng không biết là cô đi đâu.
Kiều Trạch nhíu mày, bộ mặt lãnh đạm lộ vẻ bất an, đang xoay người muốn đi thì ánh mắt vô tình nhìn thấy tờ báo trên bàn, trên mặt báo có một bản tin khiến người khác phải chú ý, anh cầm nó lên.
“Giám đốc tập đoàn Chung thị Chung Dương đột ngột chia tay với vị hôn thê trước, ngay sau đó liền cùng cô con gái nhà họ Lô tổ chức lễ đính hôn tại khách sạn quốc tế Prince vào ngày mười tám này. Chia tay một cách nhanh chóng, sau đó lại khảy lên bản nhạc tình yêu nhanh như tia chớp….Đủ loại tin tức….”
Ảnh chụp Chung Dương và Lô Hi thân mật đứng bên nhau loan đầy cả trang báo. Kiều Trạch thảy lại cuốn báo rồi xoay người vội vàng hấp tấp chạy ra khỏi nhà.
Chỗ đậu xe dưới lầu của khách sạn quốc tế Prince chật ních, mà ngay cả bãi đậu xe dưới tầng hầm hầu như cũng không còn chỗ. Cả trai lẫn gái ăn mặc chưng diện đẹp mắt lũ lượt đi vào bên trong, sôi nổi nhận lời mời tới tham dự tiệc đính hôn của hai tập đoàn lớn.
Kiều Trạch tìm chỗ đậu xe xong, ánh mắt lo lắng đảo nhìn khắp chung quanh tìm kiếm bóng dáng của Tả Á.
Anh dám chắc rằng, hiện Tả Á đang trốn ở một nơi vắng vẻ nào đó và âm thầm khóc một mình.
tầm mắt của Kiều Trạch rốt cục tập trung vào một bóng dáng nhỏ xinh, ngắm nhìn bóng người nho nhỏ xinh đứng chết lặng cạnh tương đá sau đài phun nước. Bóng lưng mang vẻ bàng hoàng và đau khổ, mặc dù là không nhìn thấy mặt cô nhưng anh biết chắc là cô đang khóc.
Kiều Trạch muốn bước tới ôm chặt Tả Á vào lòng, nhưng đi được hai bước thì dừng lại, lui về sau đứng từ xa nhìn tới Tả Á.
Cổng khách sạn lúc này náo nhiệt hẳn lên, một chiếc Ferrari màu đỏ đỗ lại ngay cửa. Chung Dương và một cô gái xinh đẹp mặc bộ lễ phụ màu đỏ cùng bước xuống xe, rồi sau đó nắm tay nhau đi vào trong khách sạn, nhóm phóng viên chen chúc nhau để chụp ảnh.
Tầm mắt Kiều Trạch chuyển trở về, nhìn thấy Tả Á từ từ ngồi xổm người xuống nền đất, hai tay ôm đầu gối, đầu cúi mà bả vai run run, khóc rất khổ sở, lòng Kiều Trạch cũng đau như ai cào ai xé. Tả Á vì Chung Dương mà đau khổ, còn Kiều Trạch lại vì Tả Á và bản thân mình mà đau đớn.
Tả Á cứ lặng lẽ khóc, lòng đau như ai dùng dao cắt, mình đã nhìn thấy Chung Dương rồi, chứng kiến Chung Dương và Lô Hi tình tứ sánh bước đi vào bên trong. Sau ngày hôm nay, vợ chưa cưới của anh sẽ là Lô Hi. Còn mình thì chỉ như một con chim nhỏ bị thương, khóc lóc vì bất lực và đau khổ.
Mình thì kết hôn, còn Chung Dương cũng đã đính hôn. Rõ ràng là hai người yêu nhau, nhưng lại không thể ở bên nhau.
Cứ khóc lóc rồi đau lòng, mãi đến khi trước cửa khách sạn vắng tanh, trên màn hình LCD rộng lớn trước cổng khách sạn hiện lên hình ảnh của buổi lễđính hôn sắp cử hành.
Tả Á từ từ đứng dậy, thất tha thất thểu mà rời đi, không dám liếc mắt nhìn lại hình ảnh trên màn hình nữa. Hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ thuộc về mình cả.
Chung Dương mình yêu sắp sửa ký tên cùng người khác, đeo nhẫn cưới và hôn môi người đó.
Còn mình từ nay về sau, cũng chẳng bao giờ còn có tư cách đó nữa, từ lâu đã không còn, kể từ khi giữa cô và Kiều Trạch phát sinh mọi chuyện thì cô đã mất đi tư cách đó rồi.
Tuy cô biết rõ, khoảnh khắc đó cô đã nhận ra mình không thể đến với Chung Dương được nữa, nhưng khi nhìn thấy anh cùng người con gái khác sánh đôi bên nhau vẫn cảm thấy lòng đau như xé.
Tả Á thất thần đi tới cạnh bảng hiệu trạm xe buýt với đôi mắt vô hồn, giống như một du hồn đi lang thang.
Kiều Trạch vẫn lặng lẽ đi theo ở sau lưng cô mà cô cũng không hề hay biết. Cô không ngồi xe mà cứ đi tới như vậy, những nơi đi qua đều khiến cô nhớ lại những kỷ niệm mình đã từng có cùng Chung Dương. Đâu đâu cũng lưu lại tiếng cười nói rộn ràng xen lẫn những lời giận hờn trách mắng của mình và Chung Dương.
Tả Á đứng tại một con phố nhộn nhịp nhất thành phố A, nhìn con đường trước mắt cô bỗng nhớ tới dáng vẻ lóng ngóng của mình đuổi theo người ta xin bao cao su, nhớ tới Chung Dương còn biết rõ tình cảnh xấu hổ ấy của mình. Nước mắt Tả Á không kiềm được lách tách rơi xuống.
Tất cả còn lại cũng chỉ là hồi ức, quên nó đi, hãy quên nó đi, mình không phải là một người không quả quyết và không biết tự kiềm chế như thế.
Cô cứ đi không biết mệt mỏi, đi từ sáng cho tới hẳn trưa, cũng chẳng buồn nghỉ ngơi chút nào. Kiều Trạch đi theo đằng sau cô, thấy cô tự hành hạ mình như vậy, anh cũng không thể nào nhịn nổi nữa, ngay lúc Tả Á muốn qua đường, anh bước lên kéo cô lại, ôm ghì cô vào lòng.
Tả Á sững sờ ngẩng đầu lên, trông thấy gương mặt lãnh đạm cùng ánh mắt đầy lo lắng của Kiều Trạch, nhưng c