watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3923 lượt.

ng, nhìn vào con ngươi sâu lắng của anh. Anh vẫn giống với người khắc sâu trong trí nhớ của cô, có chăng chỉ là trầm ổn hơn trước mà thôi. Có thứ gì chắc chắn không bao giờ thay đổi? Có thứ gì là mãi mãi đây? Trong lòng suy nghĩ nhưng cô không hề lên tiếng.
Chung Dương nhíu mày, hai mắt sáng quắc nhìn Tả Á, cúi đầu nói: “Ví dụ như lòng người!”
Lòng người?
Tim Tả Á đập lỡ một nhịp, tay khẽ run lên, cà phê sém chút đổ ra ngoài, mở miệng định nói gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên, Tả Á nhìn Chung Dương xin lỗi, liền bắt điện thoại.
“Tiểu Á!”
Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của mẹ cô.
“Mẹ ạ!”
“Tiểu Á, không phải mẹ bảo tối nay về nhà ăn cơm ư? Sao còn chưa về? Kiều Trạch đi tái khám chưa? Bác sĩ nói thế nào?”
Câu hỏi dồn dập của mẹ khiến Tả Á chợt nhớ đến Kiều Trạch vẫn đang kiểm tra trong bệnh viện, Vừa nhìn thấy Chung Dương, cô liền quên mất Kiều Trạch, làm sao mà cô biết được kết quả kiểm tra cơ chứ. Trong lúc nhất thời, cô không biết phải trả lời thế nào, ấp úng đáp: “Dạ… dạ, mẹ, con lập tức về nhà. Con về lại nói tiếp.”
Sau khi cúp điện thoại, Tả Á đứng dậy, tầm mắt không nhịn được rơi xuống mặt Chung Dương, cô hơi bối rối nói: “Em có việc, phải đi trước, còn nữa…. Mừng anh trở về!”
Chung Dương thấy Tả Á định dời đi, trong mắt nổi lên ý cười đã lâu không thấy, lưu manh đáp: “Mừng thế nào? Không phải chỉ một câu nói vậy thôi đấy chứ! Cô bé à, em không có thành ý tí nào cả.”
Tả Á ngây người nhìn Chung Dương, tiếng gọi ‘cô bé’ thân mật thuộc về riêng hai người chạm thẳng vào lòng cô.
Cô cũng nhíu mày, con ngươi lấp lánh nước mắt, nhìn Chung Dương rồi cười nhẹ, “Sao anh vẫn vô lại thế chứ? Muốn em mời ăn cơm thì cứ nói thẳng, cần gì phải vòng vo như thế?”
Chung Dương cười, Tả Á cũng cười, nhưng đều là nụ cười cay đắng không nói thành lời. Cảm giác cuộc đối thoại này như quay lại những ngày trước, cô là bé cưng của anh, anh là ông xã Chung Dương của cô. Không hề xa lạ, không hề sáo rỗng, tựa như hai người bọn họ chưa từng xa nhau, chưa từng trải qua những đau khổ kia. Nhưng thật ra tất cả đã không còn giống như xưa nữa.
Chung Dương đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm nhìn Tả Á, môi mỏng hé mở khẽ nói: “Anh chờ em!”
Anh chờ em, anh chờ em, ý nghĩa ẩn chứa trong ba từ ấy không phải chỉ đơn giản là một bữa cơm, anh hi vọng cô hiểu được.
Lòng Tả Á lại tê tái, cố kiềm lại nước mắt đang dâng đầy trong hốc mắt, nhỏ giọng đứt quãng: “Vậy…..tạm biệt…..”
“Tạm biệt!”
Giây phút Tả Á xoay người dời đi kia, lòng cô lại chần chừ. Cô rất muốn quay đầu nhìn anh, nhưng cuối cùng vẫn hoảng hốt rời đi.
Tả Á trở lại bệnh viện, người có chút thẫn thờ, cuộc gặp vừa rồi với Chung Dương như khắc sâu vào trong đầu cô, khiến cho trái tim cô không khỏi rung động. Người mà hai năm nay cô luôn nhớ nhung, hôm nay đột nhiên xuất hiện, anh đã về, đã trở lại!
Nhưng trở lại thì thế nào? Tả Á ngửa đầu nhìn trời, trong lòng hỗn loạn. Đúng vậy, trở lại thì thế nào chứ?
Lơ đễnh đi tới cửa bệnh viện, cô chợt đụng phải thứ gì đó cứng chắc, bình tĩnh nhìn lại, cô thấy bộ đồ quen thuộc, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt quen thuộc, một khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ, con ngươi đen láy trong trẻo mà lạnh lẽo.
Thì ra cô va vào lồng ngực Kiều Trạch. Cô ngây người hỏi: “Chân hồi phục tốt chứ?”
“Hồi phục rất tốt.”
“Chúng ta có thể đi được chưa?”
Con ngươi lạnh lùng của Kiều Trạch nhìn Tả Á, nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cô, khuôn mặt lãnh đạm khẽ động, “Đi đâu thế?”
Tả Á khựng một chút, không khỏi giải thích: “Mới vừa rồi… gặp được người bạn học thời phổ thông cho nên mới nói chuyện mấy câu.” Tả Á nói xong lại chợt thấy hối hận, tại sao mình phải nói dối chứ, tại sao lại không nói thật, tại sao…..?
Kiều Trạch không hỏi thêm gì nữa, ôm lấy bả vai cô, lạnh lùng nói: “Có thể đi rồi.”
Tả Á và Kiều Trạch quay về nhà Điền Văn Lệ, cùng nhau ăn tối. Lòng Tả Á vẫn thấp thỏm không yên.
Sau khi ăn cơm hai người lập tức về nhà, Tả Á tắm xong mới phát hiện ra những đồ cô mua cho Kiều Trạch đều không còn, nhớ kĩ lại có lẽ cô đã làm mất lúc đuổi theo Chung Dương, điều đó cho thấy lúc đó cô mất bình tĩnh đến thế nào. Ngay khi vừa nhìn thấy Chung Dương, cô đã hoàn toàn mất đi lý trí, hoảng hốt lúng túng như cô bé ngốc nghếch lỗ mãng hồi trung học.
Tả Á dừng lau tóc, ngơ ngác ngồi tại chỗ, may mà Kiều Trạch không hỏi đồ đâu. Những thứ nhỏ nhặt ấy cho dù mất đi thì có lẽ Kiều Trạch cũng không để ý đến.
Kiều Trạch bước ra từ phòng sách, thấy Tả Á tóc vẫn còn ướt, ngồi ngẩn người trên sofa, cô đang nhìn chằm chằm TV, nhưng vẻ mặt lại thẩn thờ, ánh mắt trống rỗng. Trái tim Kiều Trạch đau nhói, nhớ lại sự vội vàng, hốt hoảng của Tả Á khi đuổi theo Chung Dương, anh biết cô đang nhớ tới người kia.
Anh đi tới, cúi người vươn cánh tay mạnh mẽ, một tay bế ngang Tả Á, Tả Á liền hoàn hồn, kinh ngạc la lên: “Kiều Trạch, anh thả tôi xuống, chân của anh vẫn còn bị thương đấy…..!”
Kiều Trạch lạnh lùng nhìn cô, cũng không chịu thả cô xuống, đi thẳng vào phòng ngủ, bướ