watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3943 lượt.

Tả Á giật mình, cốc nước trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
Kiều Trạch tức giận nắm cổ tay Tả Á, kéo ra khỏi phòng bếp, dáng người cao lớn đầy vẻ tức giận, nhưng sâu trong lòng anh là sự đau đớn vô cùng.
Anh thật sự tức giận, rất tức giận! Tả Á nhắm mắt theo đuôi đi theo, cổ tay bị nắm đến đau nhức. Cô không biết người luôn bình tĩnh, luôn không bao giờ lộ ra cảm xúc như Kiều Trạch, khi thực sự tức giận sẽ trở nên thế nào. Cũng chính bởi vì không biết anh tức giận như thế nào, cho nên, Tả Á có chút sợ hãi.
Đi về phòng ngủ, quăng cô ngã lên giường, Kiều Trạch tức giận đứng bên giường, khuôn mặt tuấn mỹ lãnh đạm thâm trầm đáng sợ, con ngươi đen lạnh lùng nhìn cô, giọng điệu máy móc nói: “Ngoan ngoãn ngủ đi!”
Tả Á tức giận nằm vật xuống giường, vùi đầu trong gối, nhắm mắt ngủ, đèn nhỏ bên giường chợt tắt, cả phòng tối mịt, im ắng.
Kiều Trạch đến phòng sách, làm việc cả đêm, không hề chợp mắt.
Sáng hôm sau, lúc Tả Á tỉnh lại đã là mười giờ sáng, cô ngái ngủ bước ra khỏi phòng.
Bữa sáng đã được làm xong, bày sẵn trên bàn, Kiều Trạch đang ngồi trước bàn cơm xem báo. Anh mặc chiếc áo cổ tròn đậm màu dài tay, lộ ra da thịt màu đồng rắn chắc trước ngực. Trên mắt đeo một gọng kính màu vàng, càng khắc sâu thêm đường nét tuấn mỹ vô cùng, trong sự lãnh đạm càng thêm mấy phần lịch sự, nhu hòa, con ngươi không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị nữa.
Kiều Trạch như thế khiến Tả Á hơi sửng sốt, đi hai bước lại chợt dừng, lui về sau hai bước, thấy bên sofa phòng khách để một chiếc valy. Bây giờ đã mười giờ rồi, sao hôm nay anh ta vẫn chưa đến công ty? Một tia nghi ngờ chợt lóe lên trong đầu, cô tiếp tục bước về phía nhà vệ sinh.
Rửa mặt xong, Tả Á đi tới trước bàn cơm, yên lặng ăn sáng, Kiều Trạch cũng không nói chỉ nhìn tờ báo, dì Lâm đã sớm không có trong phòng. Hình như anh vẫn tức giận, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, không nhận ra được chút cảm xúc gì.
Tả Á ăn xong định trở về phòng ngủ, Kiều Trạch chợt đặt tờ báo xuống, nhìn cô, trầm giọng nói: “Đi thu dọn, thay quần áo khác.”
Tả Á cau mày đứng yên tại chỗ, lắc lắc bả vai nói: “Tôi mệt, tôi không muốn ra ngoài.”
Kiều Trạch đứng dậy đi tới bên cạnh Tả Á, con ngươi đen xuyên qua mắt kính mà nhìn cô: “Nếu em muốn mặc thế ra ngoài, cũng được!”
Tả Á nghe được những lời này của Kiều Trạch, không nhịn được cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ mỏng manh trên người mình, cô vội vã lui về phía sau, rất sợ Kiều Trạch vác cô lên.
“Kiều Trạch…..Tôi…..A.”
Tả Á đã bị Kiều Trạch bước tới mấy bước mà ôm lấy, ép cô vào trong ngực, cũng không quay đầu lại dặn dò: “Dì Lâm, mang vali xuống.”
…..
Kiều Trạch lái xe mang Tả Á đến một khu nghỉ dưỡng non xanh nước biếc, khí hậu dễ chịu, không bị bên ngoài quấy rầy, tựa như thế giới thần tiên vậy.
Tả Á vốn đang rầu rĩ không vui, nhìn thấy cảnh này liền bị hấp dẫn, nhìn cảnh khắp nơi không đã mắt.
Trên người Tả Á vẫn còn mặc đồ ngủ, cô chỉ khoác thêm chiếc áo của Kiều Trạch ra bên ngoài, lại bị anh bao bọc đến không có kẽ hở mà đi vào căn biệt thự anh đã chuẩn bị từ trước.
Vừa tiến vào căn biệt thự, đập vào mắt cô là một màu vàng mênh mông bát ngát, cửa sổ mở rộng, có thể thấy rõ cánh đồng hoa hướng dương trải khắp núi đồi.
Bầu trời xanh biếc, mây trắng tinh khiết, cả vùng đất bên dưới lại toàn màu vàng và xanh lá. Mỗi bông hoa hướng dương tựa như một ông mặt trời rực rỡ, chói sáng lóa mắt, trải dài cả vùng đất mênh mông vô tận, trông không đến cuối, khiến người ta ước ao.
Trong mắt Tả Á hiện lên sự vui vẻ. Cô như một đứa bé nhìn thấy món đồ chơi yêu thích, mừng rỡ chạy nhanh đến, tới ban công, không nhịn được mà thốt lên: “Thật đẹp!”
Kiều Trạch đi tới vươn tay ôm vai Tả Á, con ngươi đen nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hạnh phúc của cô, khóe môi khẽ nhếch lên, thì ra muốn cô vui vẻ cũng rất đơn giản, thì ra anh cũng có thể khiến cô vui vẻ.
“Có muốn đến gần đó ngắm không?” Anh cúi đầu thầm thì hỏi bên tai cô. Xong liền ôm cô đi xuống một cầu thang làm bằng gỗ, bước trên con đường nhỏ đầy mùi tươi mát của bùn đất, đi vào rừng hoa hướng dương.
Thân thể cao lớn của Kiều Trạch đứng trong biển hoa hướng dương, có thể nhìn rõ phía xa, nhưng Tả Á lại không cách nào thấy được phía trước, chỉ có thể mù mờ xuyên qua biển hoa. Cô nhìn dáng vẻ hiên ngang bước đi của Kiều Trạch, trong lòng không phục, nhưng bởi vì quá thích nơi này, quá vui vẻ mà quơ tay chạy về phía trước như một chú chim nhỏ, cô chạy nhảy, phát ra tiếng cười ngân nga như tiếng chuông bạc.
Cô chạy về phía trước, chìm đắm trong biển hoa vàng rực mênh mông, không hề quay đầu lại, cho đến khi cô mệt mỏi dừng bước, thở hổn hển quay đầu, mới phát hiện Kiều Trạch vốn luôn đi sau lưng cô đã không biết ở nơi nào.
Rừng núi yên tĩnh, biển hoa vàng rực mênh mông vô bờ, cả vùng trời rộng lớn, giống như chỉ còn lại mình cô. Cô không nhìn thấy đường về, không nhìn thấy Kiều Trạch, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy sợ hãi. Cô ra sức nhảy lên, rồi lại cúi xuống biển hoa mà tìm kiếm Kiều Trạch, nhưng vẫn không tìm được anh. Tả Á hốt hoả