Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.
iễm mau tìm cách khác.
Việc đã đến nước này, thần kinh của Nhiễm Nhiễm cũng dần tê liệt. Cô đặt điện thoại xuống, bắt đầu nghĩ xem rốt cuộc ai muốn dồn bà Hàn vào chỗ chết. Phía bên gia đình nạn nhân đã lo xong, chắc không phải là họ. Còn ông Hạ Hồng Viễn tuy những ngày này đều không để ý gì đến Nhiễm Nhiễm nhưng cũng không hề nhắc đến chuyện của bà Hàn. Xem ra, ông cũng cảm thấy dự án ngoại ô phía nam quan trọng hơn chuyện trả thù cho cậu con trai chưa ra đời.
Ngoài hai bên đó, còn có ai chứ? Nhiễm Nhiễm nghĩ mãi không ra. Cô đang định tìm Thiệu Minh Trạch để bàn chuyện này thì di động trên tay bỗng đổ chuông, màn hình hiển thị số máy lạ nhưng vừa nghe máy thì lại nhận ra giọng nói quen thuộc:
- Nhiễm Nhiễm, là anh, Lâm Hướng An. Bây giờ em có rảnh không?
Nhiễm Nhiễm không ngờ Lâm Hướng An gọi đến, cô bất giác nhíu mày:
- Có, nhưng tôi không muốn gặp anh.
Lâm Hướng An bị cô nói thế, anh chỉ im lặng một lát rồi khẽ lên tiếng:
- Chuyện liên quan đến vụ án của cô Hàn. Anh nghĩ bây giờ em cần sự giúp đỡ của anh.
Nhiễm Nhiễm cảnh giác hỏi:
- Ý anh là gì?
Lâm Hướng An im lặng rồi nói trong điện thoại:
- Nhiễm Nhiễm, bây giờ anh đang làm việc ở tòa án. Anh rất rõ vụ án của cô Hàn.
Nhiễm Nhiễm chưa từng để ý tới chuyện Lâm Hướng An công tác ở đó. Nghe anh nói thế, cô bỗng hiểu ra liền hỏi:
- Anh đã giở trò sau lưng sao?
Lâm Hướng An không nhận cũng chẳng chối, chỉ bình tĩnh nói:
- Bây giờ anh đang ở dưới lầu, em ra ngoài một chút được không?
Ngoài trời tối đen như mực, Nhiễm Nhiễm lấy áo khoác có mũ mặc lên người, đi đôi giày vải ra ngoài.
Chuyện tình cảm không do mình quyết định
- Chính vì yêu anh nên em mới không chịu đựng nổi. Trước đây, em không quan tâm vì em nghĩ mình không thể yêu anh.
*
Lâm Hướng An đang đứng tựa vào xe đợi Nhiễm Nhiễm, đốm thuốc trên đầu ngón tay lúc tỏ lúc mờ trong đêm đen. Anh nhìn thấy cô từ trong tòa nhà đi ra thì lập tức đứng thẳng lên, bước về phía trước. Nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Nhiễm Nhiễm, anh lại ngập ngừng dừng bước.
Vì không đi giày cao gót nên nhìn dáng cô thấp hơn ngày thường khá nhiều, lại mặc chiếc áo màu xám nên trông người càng nhỏ, giống như cậu bé chưa lớn. Lâm Hướng An bỗng nhớ lại vóc dáng của cô hồi còn đi học, cô cũng thường ăn mặc thế này, tóc ngắn, áo thun, quần bò. Có điều, lúc đó trông cô còn mập mạp, ánh mắt luôn ẩn chứa nụ cười ngây ngô.
- Chưa ăn, cũng chẳng muốn ăn gì cả. Trông thấy anh, tôi chẳng muốn ăn nữa rồi.
Lâm Hướng An cực kỳ bối rối đành im lặng, Nhiễm Nhiễm cười khẩy hỏi:
- Nói đi. Rốt cuộc chuyện là thế nào? Vụ án của mẹ tôi có liên quan gì đến anh?
Lâm Hướng An rủ mắt, thản nhiên nói:
- Anh đã xem qua hồ sơ vụ án đó. Tình tiết rất căng, theo luật thì sẽ bị án tử hình.
Nhiễm Nhiễm tức giận cười lạnh lùng, nắm hai tay thành nắm đấm:
- Sao nào? Anh đến lên tiếng đòi chính nghĩa cho người chết sao?
Lâm Hướng An chậm rãi lắc đầu:
- Không đâu. Anh chỉ nói ra sự thực thôi.
Khóe môi Nhiễm Nhiễm vẫn còn nụ cười mỉa mai, cô giận dữ nhìn trừng trừng vào Lâm Hướng An, hỏi:
- Bên tòa án nói có lãnh đạo để ý tới vụ án này. Không ngờ vị lãnh đạo ấy lại là anh?
- Anh không phải là lãnh đạo gì cả. Anh chỉ là thư ký. - Lâm Hướng An ôn tồn trả lời, ngừng lại giây lát, anh tiếp tục nói: - Có điều, đúng là anh đã nhờ người để ý đến vụ án này.
Nhiễm Nhiễm cắn răng căm hận, cố gắng kiềm chế bản thân để không bổ nhào đến cấu xé người đàn ông trước mặt. Cô đã cố hết sức, cơ thể như đang run lên. Một lát sau, cô mới thả lỏng cơ hàm đã tê cứng, hỏi anh:
- Lâm Hướng An, tôi đã làm chuyện có lỗi với anh sao? Anh thù hận tôi thế ư?
Lâm Hướng An né ánh nhìn của cô, khẽ trả lời:
- Không. Là anh luôn có lỗi với em.
Cuối cùng, Nhiễm Nhiễm không kìm nổi tức giận, gần như điên cuồng gào thét:
- Thế tại sao anh lại làm vậy? Không làm như vậy không được sao? Phải ép mẹ tôi vào chỗ chết mới được sao? Đây là chính nghĩa ư? Không sai. Bà ấy đã giết người, bà ấy có tội. Tôi có thể làm thế nào chứ? Bà ấy là mẹ tôi. Bà ấy là mẹ của tôi! Anh muốn tôi phải làm thế nào? Giương mắt nhìn bà ấy bị xử bắn sao? Lâm Hướng An, tôi không định giúp mẹ tôi trốn chạy khỏi sự trừng phạt. Tôi chỉ muốn giữ tính mạng cho bà ấy thôi, hoãn tử hình không được sao? Phạt bà ấy mức tù chung thân không được sao?
Lâm Hướng An lặng lẽ nhìn cô, nhẫn nại đợi cô gào thét xong mới nói:
- Được, có thể hoãn tử hình. Anh có thể bảo người ta đừng quá chú ý tới vụ án này. Anh có thể bảo toàn tính mạng cho cô Hàn, lui lại vài năm thì ắt sẽ nghĩ ra biện pháp thôi. Nhưng… em phải chấp nhận một điều kiện của anh.
Nhiễm Nhiễm lập tức ngẩn người, vô thức hỏi lại:
- Điều kiện gì?
Lâm Hướng An nhếch khóe môi, chậm rãi nói:
- Em và Thiệu Minh Trạch chia tay. Chúng ta đến với nhau.
Nhiễm Nhiễm tưởng mình nghe nhầm, liền hỏi lại anh một lần nữa:
- Anh nói gì?
Lâm Hướng An nhìn cô, nói:
- Anh nói em chia